"A nương, mỗi năm được một bộ đồ mới, nhà ta cũng không có ý kiến gì, nhưng chuyện phân gia là đại sự, phải bắt đầu từ đại ca trước mới đúng," Trương thị vì muốn phân gia, đành phải hết sức phối hợp.
Hồ thị vốn định làm ầm lên, không chịu phân gia, nhưng thấy Trần lão gia tức giận trừng mắt nhìn mình thì chỉ bĩu môi, hậm hực nói:
"Thôi thì… cứ vậy đi!"
"Cha, con thì không có ý kiến gì nhiều, chỉ là con thuyền mới này làm cũng mất rất nhiều thời gian, trong lúc làm thuyền, nhà ta muốn đi đánh cá chung với nhị ca, phần thu được chia một nửa," Chu thị cũng không phải kẻ dễ bắt nạt, biết rõ trong đây có lợi ích, nên dứt khoát nói thẳng ra.
"Thuyền đánh cá là của nhà ta, dựa vào đâu mà phải chia cho các người chứ!?" Trương thị vừa nghe liền nổi giận, dựng cả lông lên. Nếu thật như vậy, chẳng phải chính mình cực khổ muốn chết?
"Ta mặc kệ. Làm thuyền mất ba tháng, ba tháng đó lẽ nào bảo nhà ta uống gió Tây Bắc mà sống!? Nhị đệ muội nếu thấy không ổn, vậy đổi đi, các người làm thuyền mới cho rồi!" Chu thị cười khẩy đáp lại.
Trương thị định mở miệng cãi lại, nhưng bị Trần Thu Sinh khẽ kéo áo, đành nhịn không nói nữa.
Trần Ngư thấy mọi người đều đã im lặng, liền nghiêng đầu hỏi nhỏ Trần Đông Sinh – người từ đầu tới giờ vẫn cúi đầu không lên tiếng – giọng trong trẻo vang lên:
"Cha, nhà ta không có thuyền đánh cá sao?"
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT