“Chính là vậy, thôn trưởng có ý kiến gì không? Trước kia chúng ta đã hứa, sẽ không dời xưởng khoai lang đi kia mà!” – Lâm thị bất an hỏi.
“Thôn trưởng?” Nghe nhắc tới, Trần Ngư liền nổi giận. “Lúc ta bị thôn dân bắt đi tế hải, thôn trưởng ở đâu? Nếu không phải hắn ngầm đồng ý, người ta dám to gan như vậy sao? Mười cái lá gan cũng không dám làm!”
“Hắn vì sao phải làm vậy? Chúng ta nào có đắc tội gì với hắn?” – Trần Đông Sinh ấp úng, trong lòng nghi ngờ mình lúc nào đã chọc giận thôn trưởng, để hắn dung túng người trong thôn khi dễ Trần gia.
“Thôi bỏ đi, mặc kệ thế nào, ta quyết định sẽ không thay đổi. Nếu nhị bá mẫu không muốn đi Chu gia thôn, thì chuyện bên Chu gia thôn ta giao cho người khác, còn nhị bá mẫu ta sẽ sắp xếp việc khác,” – Trần Ngư nói thẳng. Nàng biết Trương thị luyến tiếc Nam Ngư thôn, nhưng có những việc không thể tùy hứng.
“Mặt khác an bài? Còn chuyện gì có thể làm?” – Trương thị ngơ ngác.
“Nhị bá mẫu, nàng chỉ muốn cho người trong thôn một bài học. Ngươi yên tâm, chờ xưởng khoai lang dời đi, ta và tiểu Ngư còn việc khác cần nhị bá mẫu giúp. Lúc đó nhận người, ký khế ước rõ ràng, ai lười biếng giở trò, lập tức đuổi.” – Đây là việc nàng và tiểu Ngư đã bàn kỹ, mục đích để thôn dân biết địa vị Trần gia đã khác xưa, không dám xem thường nữa.
Quả nhiên, chuyện Trần gia dọn xưởng khoai lang khiến cả thôn xôn xao, đến cả thôn trưởng cũng xuất hiện. Ông ta tìm Trần Đông Sinh:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play