“Cha, số bạc này không thể tiết kiệm được đâu.” Chu Thanh nhìn Trần Đông Sinh, biết cha là vì lo cho mình mà tính toán, liền mỉm cười an ủi:
“Chút bạc ấy con vẫn có thể lo được. Quan trọng là phải kết giao tốt với thôn dân trong thôn, để sau này nói năng hay làm việc gì cũng thuận lợi, không xảy ra ngăn cách.”
“Đúng đấy cha.” Trần Ngư cũng phụ họa:
“Rượu mừng này nhất định phải làm cho ra hồn. Hơn nữa, người trong thôn cũng muốn đến xem náo nhiệt, họ không thể tay không mà tới. Con sẽ chuẩn bị chu đáo, vừa là tình nghĩa, vừa là thể diện, cha thấy có đúng không?”
Người nhà quê vốn ưa vui nhộn. Nếu chủ nhà có lòng, thôn dân dù chỉ mang chút quà mọn cũng thấy vui vẻ, không khí càng thêm náo nhiệt. Còn nếu ai chỉ muốn ăn không, chẳng mang theo gì, thì cũng phải nghĩ xem mặt mũi mình có dày đến thế hay không.
“Vậy thì… hay là cứ định trước mười bàn tiệc. Sân nhà ta kê mười bàn là vừa đủ. Nếu khách đến đông hơn thì ta làm thêm sau, tránh cảnh chen chúc, kẻo có chuyện không hay.” Chu Thanh cân nhắc một hồi, cuối cùng thấy đây là cách tốt nhất.
“Ừm… nếu các con đã bàn bạc kỹ rồi thì cha cũng không nói thêm. Nhưng nhớ chuẩn bị cho chu đáo, đừng để đến lúc tiệc cưới mà lúng túng, mất mặt với mọi người.” Trần Đông Sinh bất đắc dĩ dặn dò, lo sau này xảy ra sơ suất.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play