Nghe tiếng khóc nức nở của Lâm thị, người ngoài phòng đều lần lượt đi vào. Đó là con cháu của Lâm lão đầu: từ con trai, con dâu đến cháu chắt... Ai nấy đều đỏ hoe đôi mắt, cắn môi thật chặt, không dám bật khóc thành tiếng.
Trong giây phút hấp hối, đôi mắt đã mờ đục của Lâm lão đầu khẽ đảo qua từng gương mặt trong phòng, nơi khóe miệng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt. Ông dồn hết chút sức lực cuối cùng, nắm chặt tay Lâm thị, rồi bàn tay run run rơi xuống. Người, cũng đi theo.
“Cha…”
“Gia gia…”
“Ông ngoại…”
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng khóc xé lòng vang khắp gian phòng. Người đến giúp việc tang lễ cũng phải đỏ hoe mắt, lặng lẽ đưa tay lau nước mắt.
Lâm thị khóc đến mức ngất lịm, tỉnh lại rồi lại tiếp tục òa khóc. Trong lòng bà dâng đầy nỗi hối hận: làm con mà chưa làm tròn hiếu đạo. Biết rõ trong nhà điều kiện không tốt, nhưng bà cũng chưa từng mời cha sang nhà ở chung cho bớt hiu quạnh. Lúc nào cũng nghĩ cha nương còn sống lâu, sau này vẫn còn nhiều cơ hội. Nào ngờ, đến khi nhận ra thì mọi chuyện đã quá muộn…
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT