Trần Ngư mệt mỏi rã rời, chỉ còn có thể dựa vào ngực Chu Thanh, khép hờ đôi mắt. Lư thị ôm chặt đứa bé, ánh mắt lo lắng không rời khỏi cánh cửa phòng sinh. Còn Lâm thị thì dựa vào người Trần Đông Sinh, khóe mắt đỏ hoe, đôi môi run rẩy, cúi đầu nức nở khe khẽ, chỉ sợ từ bên trong truyền ra tin dữ.
Qua chừng hai chén trà nhỏ, Hồng Nhi mới từ trong phòng bước ra, nhẹ giọng thưa:
“Tiểu Ngư cô nương, thiếu phu nhân đã được thu xếp ổn thoả. Có cần mời đại phu vào bắt mạch không ạ?”
Trần Ngư ngồi tựa trong lòng Chu Thanh, chậm rãi ngẩng đầu nhìn thoáng qua vị đại phu đứng bên cạnh. Thấy ông khẽ gật đầu ra hiệu, nàng liền cố gắng lấy lại tinh thần, hỏi:
“Được… Vậy tỷ tỷ ta là vẫn hôn mê, hay đã tỉnh lại rồi?”
“Thiếu phu nhân đã tỉnh, chỉ là nhắm mắt, không nói một lời.” Hồng Nhi chỉ nói qua loa, không dám nhắc tới việc Trần Yến sau khi tỉnh lại thì vẫn lặng lẽ rơi lệ, dù ma ma và bà đỡ khuyên nhủ thế nào cũng không ngăn được. Nhìn cảnh ấy, ai cũng không khỏi đau lòng.
Từ ngày gả vào, thiếu phu nhân vốn nổi tiếng hiền lương, rộng lượng, chưa từng trách phạt nha hoàn hay hạ nhân, nên ai nấy đều kính mến. Nay nàng gặp phải oan ức, lại một phen cửu tử nhất sinh, mọi người trong phủ ai cũng bất bình thay, càng thêm oán hận nữ nhân bạch diện kia.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play