Ban đầu, Chu Thanh trong lòng còn có chút thấp thỏm, lo Trần gia sẽ sinh lòng dị nghị với mình. Nhưng thấy Tiểu Ngư không hề trách cứ, bao hiểu lầm đã được gỡ bỏ, Trần gia cũng thật lòng coi Chu Thanh như người một nhà. Tiếng nói cười vang khắp gian nhà, không khí chẳng mấy chốc đã trở nên ấm áp. Suy cho cùng, Trần gia vẫn luôn trông đợi ngày Chu Thanh trở về.
Nếu hắn không quay lại, e rằng Tiểu Ngư cả đời cũng khó gả đi.
Bữa cơm hôm ấy, ai nấy đều nán lại, chẳng ai muốn đứng lên. Họ vây quanh Chu Thanh, hỏi hắn mấy năm qua đã đi đâu, vì sao kiếm được nhiều bạc như vậy —— chẳng qua chỉ sợ hắn đi nhầm đường, rồi gây họa liên lụy đến Tiểu Ngư.
“Lúc ta rời đi, thực ra cũng chẳng có mục tiêu, chỉ nghĩ không thể tay trắng để ủy khuất Tiểu Ngư.”
Nói đến đây, ánh mắt Chu Thanh khẽ liếc qua nàng, bắt gặp nàng cũng đang nhìn mình, liền nở nụ cười ôn nhu rồi chậm rãi kể tiếp:
“Chừng nửa tháng sau, ta cứu một người. Hắn mới mua một chiếc thương thuyền, chuẩn bị vượt biển sang ngoại quốc, ta liền theo hắn mà đi. Lâu dần, ta cũng học được ít bí quyết, hiểu được mấy kẻ tóc vàng mắt xanh kia cần thứ gì, xoay chuyển mấy phen, nhờ vậy mới kiếm được ít bạc…”
Dăm ba câu, Chu Thanh đã kể xong mấy năm long đong. Nhưng trong lòng Tiểu Ngư lại hiểu rõ: một thiếu niên mới mười mấy tuổi, trong vòng hai năm có thể thành tựu đến mức ấy, tất nhiên đã chịu không ít gian khổ. Bằng không, vì cớ gì mà suốt hai năm chẳng có lấy một phong tin?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT