“Vu tú tài, động thủ đánh ngươi, e rằng bẩn tay ta mất.”
Trần Ngư nhìn bộ dạng nhát gan của hắn, liền mỉa mai cười lạnh:
“Ngươi tưởng rằng ta mang tiếng khắc phu, liền sẽ nhắm mắt gả bừa cho ngươi, để ngươi dễ dàng chiếm trọn hết thảy của Trần gia, chờ ngày ca ta đăng khoa hiển đạt, lại đem hết lợi ích dâng tận tay ngươi mà lợi dụng ư?”
“Ngươi… ngươi nói bậy gì đó!”
Bị chạm trúng tâm tư, mặt Vu Tiểu Vũ đỏ bừng, vừa thẹn vừa giận.
“Ngươi có danh tiếng ấy, còn cầu được gả cho ta, chẳng lẽ không phải phúc khí của ngươi? Trần Ngư, chớ có không biết tốt xấu! Qua thôn này sẽ chẳng còn cửa hàng nào khác đâu, chính ngươi hãy nghĩ cho kỹ!”
Trong lòng hắn thầm run: Trần Ngư này từ bao giờ biến thành đáng sợ như vậy? Mỗi một lời nói đều như nhìn thấu gan ruột ta, chẳng khác nào con giun nằm trong lòng bàn tay nàng, muốn nắm muốn nghiền thế nào đều được.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT