“Đúng vậy, Bạch gia phu nhân quả là người tốt, đối xử với Yến nhi chẳng khác nào con đẻ. Ta nhìn mà cũng thấy hâm mộ.” Trương thị cười nói, phụ họa theo.
“Cũng là Yến nhi mệnh tốt, khổ tận cam lai, chẳng giống Tiểu Ngư… Ai, chẳng hay Chu Thanh rốt cuộc khi nào mới chịu trở về? Hắn bỏ đi thì nhẹ nhàng quá, còn để lại một mình Tiểu Ngư chịu bao nhiêu ủy khuất. Nếu cứ thế này hoài, chẳng thà tìm cho con bé một mối hôn sự khác, miễn cho người đời chỉ trỏ, nhục mạ nàng.” Chu thị thổ lộ hết lời trong lòng, mặc kệ sau lưng có ai nghe lọt hay không.
Lúc này Chu Tuyết vừa mới chạy đi báo cho Trần Đông Sinh, thở hổn hển đứng phía sau Chu thị. Nghe được mấy lời ấy, mặt nàng lập tức trắng bệch. Trong lòng run sợ: nếu thật sự để người ta định cho Trần Ngư một mối hôn sự khác, vậy ca ca phải làm sao bây giờ!?
Ca ca, huynh còn chưa về… Ngư tỷ tỷ đã chịu bao nhiêu nhục nhã, bị người ngoài chế giễu, vì sao huynh vẫn chẳng trở lại bên nàng? Trong lòng Chu Tuyết gào thét, nhưng lời ấy chỉ một mình nàng nghe rõ.
“Dù có tái định hôn, cũng tuyệt không thể chọn Vu gia!” Lâm thị nghiến răng nghiến lợi, giọng lộ ra sát khí: “Tên súc sinh ấy ngay cả con ruột còn không thèm nhận, nếu Tiểu Ngư mà gả cho hắn, cả đời này chỉ còn đường chết!”
Lúc trước, Yến nhi nhờ phúc khí mà nay sống tốt, nhưng cũng từng chịu bao nhiêu khổ nhục. Nếu chẳng phải hai nữ nhi của nàng mạnh mẽ, e rằng đã sớm tìm cái chết. Cho nên Lâm thị tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho Vu Tiểu Vũ!
“Hừ, tên ấy mà rơi vào tay ta, ta nhất định phải cho hắn một trận no đòn!” Trần Vân nóng tính, không kìm được mà buột miệng, lời lẽ thẳng như gió lốc.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT