Chuyện này, chỉ thoáng hiện lên trong đầu Trần Ngư, chứ nàng cũng chẳng rõ nguyên do là gì. Tại Trần gia, đây vốn là điều cấm kỵ, chẳng ai dám nhắc đến. Dù nguyên nhân ra sao, trong lòng Trần Ngư đối với Trần gia này, thật chẳng có chút hảo cảm nào.
Trần Yến vừa tròn mười tuổi, đã chịu gió biển tôi rèn, làn da mang sắc ngăm khỏe mạnh, đôi mắt to tròn sáng ngời, lộ vẻ thông tuệ tuổi thiếu niên. Thấy muội muội ủ rũ, chẳng còn chút tinh thần nào, nàng liền nắm tay an ủi:
– Mấy ngày nay muội nghĩ gì mà chẳng thốt một lời, cứ như đổi thành người khác vậy. Thôi, về nhà đi, tỷ gõ ốc biển cho muội ăn…
Đối diện một tiểu oa mới mười tuổi mà mở miệng đã kêu tỷ tỷ, Trần Ngư chỉ thấy mồ hôi lạnh túa ra, thầm ngửa mặt hỏi trời xanh.
Hai tỷ muội nắm tay nhau, kéo theo chiếc thùng gỗ nhỏ, còn chưa về đến nhà đã gặp một phụ nhân dáng người thon dài đi tới. Trên tóc nàng cài một cây trâm gỗ, dung mạo cũng có vài phần xinh đẹp. Trần Ngư liếc mắt liền nhận ra đó là Chu thị – đại bá mẫu của mình, cùng tuổi với nương Lâm thị.
– Ăn, ăn, ăn! Chỉ biết ăn! Trong nhà heo còn chưa kịp cho ăn, đã lo ăn cho mình rồi. – Chu thị thấy thùng ốc biển, lập tức trách móc, cuối cùng còn thêm một câu: – Nhớ để phần cho ta… đừng có mà ăn sạch hết!
“Phốc…” Một câu bất ngờ khiến Trần Ngư nhịn không được bật cười. Quả là chuyện lạ hiếm có!
– Này, tiểu Ngư, khỏe lại rồi à? Mấy hôm nay thấy ngươi thất thần, bá mẫu còn tưởng ngươi chẳng muốn về nhà nữa. Giờ thì tỉnh táo là được. Trong nhà có việc thì phụ giúp tỷ ngươi, đừng lười biếng, nghe chưa? – Chu thị không có vẻ mất mặt, chỉ ra dáng trưởng bối mà răn dạy.
– Bá mẫu, tiểu Ngư đã khỏe rồi, có việc gì để con làm. – Trần Yến tươi cười đáp, hoàn toàn chẳng tức giận vì lời nói thẳng thừng.
– Hừ! – Chu thị trừng mắt lườm một cái, rồi lắc hông bỏ đi.
– Muội đừng giận, đại bá nương vốn không phải người xấu, chỉ là miệng lưỡi hơi sắc bén thôi. – Trần Yến sợ muội nghĩ nhiều nên vội giải thích.
– Ừm… – Trần Ngư gật đầu, nhưng trong lòng thì thầm: Nếu như vậy mà cũng không tính là người xấu, chẳng lẽ còn phải khen hay sao? Cái miệng độc địa, lời lẽ chua ngoa, giọng điệu lại hung hăng như thế, vẫn còn được xem là tốt ư? Người Trần gia này quả thật đầu óc chẳng bình thường… Nàng đỡ trán, lo lắng cho tương lai của mình.
Khi Trần Yến đang nấu ốc biển, Trần Ngư liền thốt ra điều bấy lâu muốn nói:
– Tỷ, sao phải nấu chín ốc? Ăn sống không phải càng ngon hơn sao? Trộn thêm ít tương, ăn cùng cơm thì tuyệt vị lắm!
– Ăn sống thế nào được? – Trần Yến liếc muội một cái, ôn tồn đáp: – Ốc mà đập sống thì toàn vụn nát, cắn trúng mảnh vỡ thì rách miệng, chịu sao nổi?
– Nhưng… – Trần Ngư vừa định mở miệng, lại giật mình nhớ ra hoàn cảnh hiện tại của mình… nơi này chẳng khác gì bộ lạc nghèo nàn nguyên thủy, sao có thể biết đến cái gọi là hương vị khác biệt?
Cái làng chài này vốn tiêu điều xơ xác, nhà cửa chỉ là đá xếp thành, gió lùa tứ phía. Cũng may giờ đang mùa hạ, ban đêm ngủ còn thấy mát mẻ, chứ đến mùa đông thì e rằng chẳng khác nào sống không bằng chết.
Trần gia có một cái sân, gồm sáu gian nhà đá. Phụ thân Trần Đông Sinh cùng thê tử và ba hài tử ở một gian, gian ấy phân thành trước sau, tương đương với hai phòng ngủ hiện đại. Đại bá Trần Xuân Sinh mang thê tử cùng ba nhi tử ở một gian khác. Nhị bá Trần Thu Sinh bị què, chỉ có hai nhi tử nên nhà đơn giản nhất. Trần phụ cùng Trần mẫu ở riêng một gian. Một gian khác là bếp, còn lại là phòng chứa tạp vật.