Nghe Lưu Vương thị đòi bồi thường, khóe môi Trần Ngư khẽ nhếch, giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Được thôi, muốn bạc chữa bệnh, ta cũng có thể xuất ra… Nhưng,” giọng nàng chợt trầm xuống, khí thế bức người, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng, “ngươi hủy danh dự của tỷ tỷ ta, lại còn bịa đặt ta mang số khắc phu. Chuyện này… ngươi định tính toán thế nào?”
Lời vừa dứt, cả thôn đều ồ lên kinh ngạc. Xưa nay con gái bị chê cười, đều chỉ biết cúi mặt nhẫn nhục, hoặc cực chẳng đã thì thắt cổ tìm cái chết. Nào ai dám ngang nhiên đứng giữa công đường mà chất vấn rành rẽ như vậy?
Chỉ có Trần Ngư, không hề lùi bước, đường hoàng đón thẳng vào mũi giáo.
Lưu Vương thị bị hỏi thẳng, mặt thoáng biến sắc, lắp bắp chống chế:
“Ta… ta đâu có nói sai! Không tin ngươi cứ hỏi người trong thôn, đều là lời bọn họ, chẳng phải riêng ta.”
Trong mắt Trần Ngư thoáng hiện tia sắc bén, nàng cười nhạt:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT