Đối với việc hôn sự này, Tiểu Ngư vẫn là tìm Lâm thị dò hỏi qua. Biết được người mà Chu Tuyết để tâm lại là Trần Vân, nàng lập tức hắc tuyến rũ xuống: chẳng lẽ có kẻ lại muốn dây vào rắc rối, đến nỗi còn có thể nói hai người kia là hoán thân? Nhưng nghĩ lại, Trần Vân tuy xuất thân bình thường, nhưng nhân phẩm cũng coi như ổn, nếu Chu Tuyết đồng ý, chuyện này vẫn xem là đơn giản.
Về phần Trương thị, nay khẳng định sẽ không phản đối. Có thể kết thân cùng Chu Tuyết, đó cũng là phúc khí của con trai bà. Tiểu tử này quả nhiên giấu sâu chẳng lộ, khi nào đã cùng Chu Tuyết động tâm, lại chẳng thèm nói với ai một lời.
Tuy trong lòng đã rõ, nhưng Tiểu Ngư vẫn làm như không hay biết. Bởi nàng sợ nếu Chu Tuyết vừa thấy mặt mình, liền đỏ bừng hai má, xoay người chạy mất, cái thân thể nhỏ bé kia liệu có chịu nổi chăng.
“Tỷ…” Tiểu Ngư chống cằm, ngồi thẫn thờ, nhàm chán đến mốc meo. Cửa hàng trong thành có chuyện, cả nhà đều không cho nàng nhúng tay, việc trong ruộng đã có Trần Đông Sinh lo liệu đâu vào đấy. Thế nên nàng trở thành người nhàn rỗi nhất, nhàn rỗi đến nỗi ngồi đếm ruồi bọ cũng chán.
“Tiểu Tứ?” Nàng nhìn bóng dáng nho nhỏ đang chậm rãi rón rén đi tới, có chút không chắc liền khẽ gọi.
“Khanh khách…” Vừa nghe gọi, Trần Đào lập tức cười toe, miệng chảy đầy nước dãi, khiến khóe môi bóng loáng. Tiểu Ngư tức khắc khóe miệng run rẩy, trong bụng mắng thầm: Đừng có quá thân thiết với tỷ, tỷ đây cũng là truyền thuyết đấy!
“Tiểu tứ, lại không nghe lời, lén chuồn ra đây. Xem lát nữa nương ngươi có tha cho ngươi không,” giọng nói nghe nghiêm khắc, nhưng động tác lại hết mực ôn nhu. Nàng rút chiếc khăn trong tay áo thấm khô cằm cho hắn, ôm lấy mà trêu đùa. Nghe tiếng trẻ con mềm mại nũng nịu, lòng nàng liền dâng lên cảm giác ấm áp.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT