Đáng giá sao?
Dư thị ngơ ngẩn nhìn mọi người, trong lòng đầy hối hận. Nàng vất vả lắm mới gả được cho người thật lòng thương mình, nhà chồng cũng chẳng phải quá kém, chỉ cần về sau sinh được một đứa con, chẳng lẽ lại không có ngày lành sao? Nhưng giờ đây, tất cả đều bị chính nàng hủy trong phút ngông cuồng.
Nếu không phải vì lần ấy về nhà lắm lời khoe khoang, sao có thể khiến tiểu đệ chú ý, để hắn làm hỏng việc lớn? Nhưng nếu không làm vậy, nàng vĩnh viễn cũng chẳng biết được rằng, đệ đệ của mình từ đầu đến cuối chỉ nghĩ đến bản thân hắn, còn nàng – người tỷ tỷ từng thương yêu che chở – hắn lại mặc kệ sống chết.
Đáng giá sao?
Có lẽ… mặc kệ đáng giá hay không, thì cũng đã quá muộn rồi.
Dư thị đôi mắt hoe đỏ, lại nở nụ cười tuyệt đẹp, ngắm nhìn đệ đệ như kẻ xa lạ, khẽ giọng nói:
“Ngươi là ta tự tay nuôi lớn. Từ nhỏ, hễ có đồ ăn ngon, ta đều nhường ngươi trước. Cha nương lại càng không cần phải nói… Ngay cả sính lễ năm ấy, cũng là nương vì muốn cho ngươi cưới thê mà giữ lại. Ta một lời oán trách cũng chưa từng nói. Các ngươi cũng chẳng sợ ta gả sang Trần gia không có của hồi môn, sẽ bị người chê cười…”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT