“Đại nhân thẩm án, nhưng nếu đại nhân muốn phán oan án, chúng ta tất nhiên phải nghị luận rõ ràng. Mọi người nói có đúng không?” Đại phu lên tiếng, mà mạch của ông đâu phải kém, ai lại muốn đắc tội đại phu chứ? Đó khác nào tự coi thường mạng mình.
“Đúng vậy, phải tra rõ ràng, không thể phán oan án.” Người này khí thế hùng hồn, khiến Trần Ngư cũng thoáng nảy sinh lòng ghen tị.
Đang lúc công đường nháo loạn, Trần Ngư vừa muốn hỏi thêm về chuyện ruộng tốt, thì bỗng một tiếng hô lớn vang lên. Một người xông thẳng vào, vội vã quỳ giữa đại đường:
“Khởi bẩm đại nhân, tiểu sinh có việc muốn bẩm báo!”
Sự xuất hiện đột ngột ấy khiến cả đường đều giật mình. Trần Ngư thì không quen hắn, nhưng Chu thị nhận ra, Bạch Du Nhạc cũng nhận ra. Vu Tiểu Vũ là ai, bọn họ không thể không biết rõ — dẫu sao cũng từng là tình địch. Mà người này, hình dáng thế nào, hắn biết rất rõ. Nay thấy hắn xông vào công đường, trong lòng liền “lộp bộp” một tiếng, thầm cảm thấy có điềm chẳng lành.
“Như thế nào lại là hắn?” Chu thị ngẩn ngơ, lẩm bẩm.
“Đại bá mẫu, hắn là ai?” Trần Ngư nghi hoặc hỏi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play