Khi Vương Nguyên Bảo nghe được tin tức, vội vã chạy tới bến tàu thì đã thấy sạp hàng của Trần Ngư bị người vây quanh chen chúc thành hàng dài. Hắn tức đỏ mắt, nhưng cũng không dám tuỳ tiện gây sự. Bởi vì mấy đại hán đang giúp Trần Ngư trông coi, hắn mà tiến lên khiêu khích, chỉ sợ tự rước lấy hoạ.
“Ngươi kia!” Vương Nguyên Bảo nghiến răng, song cũng chẳng phải hạng hồ đồ. Hắn lập tức chỉ một kẻ hầu, sai đi:
“Ngươi đi mua thử xem bọn họ bán thứ gì. Ta muốn nhìn coi, nàng ta có thể làm ra trò trống gì mà dám đoạt mất sinh ý của ta!”
Phải biết, trước kia tửu lâu của Vương gia luôn đứng đầu trong vùng, buôn bán chỉ kém Trần gia một bậc. Thế nhưng sáng nay, hắn vừa hay biết sinh ý trong tiệm vắng ngắt, chẳng ai thèm đến, ai nấy đều bàn tán về món ngon mới lạ ở bến tàu. Lòng hắn hận đến ngứa răng, bèn chạy ngay tới, quả nhiên thấy Trần Ngư dẫn người nhà bận rộn buôn bán.
Những hành động của Vương Nguyên Bảo, Trần Ngư đều đã sớm đoán trước. Nàng chỉ khẽ cười lạnh, nhìn dòng người nối đuôi nhau, rồi chờ đến lúc tay sai của hắn bước lên, nàng liền vô tội mà run run nói:
“Thực xin lỗi, hôm nay đã bán hết rồi, ngày mai ngươi lại đến nhé!”
Một câu dập thẳng vào mặt, tức đến hắn nghẹn họng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT