“Đại bá mẫu,” Trần Ngư thấy Hồ thị như vậy, vội vàng dặn dò:
“Người nhớ chăm sóc nãi nãi cẩn thận, bà tuổi đã cao, vui buồn quá độ thân thể chịu không nổi. Nếu có gì khác lạ thì mau báo cho ta, đừng để bà phải xúc động.”
“Được, ta biết rồi.”
Hồ thị vốn định xoay người đi, bàn tay đang đỡ lưng khẽ khựng lại. Bóng dáng bà chậm rãi rời đi, mang theo một nỗi tang thương nặng nề. Trong đôi mắt mờ đục rơi xuống từng giọt lệ, tâm tình phức tạp khó nói nên lời. Hai vai run rẩy, chỉ có chính bà mới rõ trong lòng đang nghĩ gì. Người ngoài chẳng hay biết, chỉ nhìn thấy Trần Đông Sinh dẫn Trần Ngư rời đi, cũng không ai để ý tới cảm xúc của Hồ thị.
Sau khi trở về, Trần Ngư ngủ một giấc thật say. Tỉnh lại thì Lâm thị đã nghe rõ chuyện ở lão phòng bên kia. Bà thấy con gái mệt mỏi rã rời, lòng tràn đầy thương xót. Càng nghĩ càng cảm khái: con gái này còn giỏi giang hơn cả con trai. Ngày trước bao nhiêu người coi thường mình, nay nhờ có tiểu Ngư mà đổi khác cả rồi, để bao nhiêu kẻ phải ngưỡng mộ bà có được một đứa con gái tốt như vậy.
Trần Đông Sinh hiểu tâm tình rối ren của thể tử, khẽ nắm tay nàng, dịu giọng nói:
“Chúng ta sẽ yên ổn thôi…”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT