“Thật… thật sao?” Hồ thị vốn đã tuyệt vọng, nghe cháu gái nói vậy thì ngây ngẩn hỏi lại.
“Ân. Đại bá mẫu, người đỡ nãi nãi ngồi xuống đi.” Trần Ngư trấn tĩnh phân phó, “Tẩu tử, mau lấy mấy sợi dây lưng thêu mang lại đây, nhanh lên!”
“Vâng!” Phùng Vân Nhi nghe xong liền đặt con xuống đất, quay người chạy đi lấy, hoàn toàn không để ý tới Nữu Nữu đang khóc lạc giọng.
“Cha, người cùng đại bá, nhị bá tìm tấm ván gỗ. Dũng ca, ngươi đi Lư gia mượn trâu, phải mau chóng đưa gia gia ra bến tàu tìm đại phu, nếu chậm e không kịp. Nhớ gọi cả lão đại phu đi theo, để ông ấy theo dõi dọc đường.”
Sau nạn hạn hán, bến tàu tuy không còn náo nhiệt như trước, nhưng phần lớn người còn sống đã trở về, chắc chắn vẫn có đại phu ở đó, nên Trần Ngư không quá lo lắng.
Mọi người vừa nghe Ngư sắp xếp liền không ai dị nghị, lặng lẽ làm theo. Phùng Vân Nhi cũng chạy trở lại, đưa cho Trần Ngư dây lưng. Ngư nhanh tay buộc chặt vết thương trên người Trần lão đầu, siết thật chặt, chỉ chốc lát sau máu mới từ từ ngừng chảy, sắc mặt ông đỡ hơn nhiều.
“Máu… ngừng rồi, ngừng rồi!” Trương thị vui mừng kêu lên.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT