Tin tức vừa truyền đến, mấy nhà trong thôn nghe được liền rục rịch, đều vội vàng chạy tới.
Nguyên bản trước kia cũng có vài nhà trong thôn muốn đến cầu hôn, nhưng vừa nghe nói Tiểu Ngư tặng người khác vải dệt thượng hạng – loại mà thường dân căn bản chẳng mua nổi – liền lập tức chùn bước. Phải biết, những thứ ấy nàng chẳng hề để trong mắt, muốn sánh đôi cùng nàng, thực chẳng dễ dàng. Huống hồ nhà bọn họ vốn cũng nghèo khó, nên đành bỏ cuộc.
Cuối cùng, chỉ còn lại bốn nhà: Lâu gia, Vương gia, Trần gia cùng Chu gia.
Đến giờ cơm trưa, Tiểu Ngư vừa trở về thì bốn người kia đã tụ cả trong sân. Trần Ngư thoáng nhìn, trong lòng khẽ kinh ngạc: người đứng phía sau kia chẳng phải chính là Chu Thanh – ân nhân cứu nàng lúc trước ư? Nàng không khỏi nhìn thêm một lần, thấy hắn cúi đầu, trong tay nắm chặt vật gì, thần sắc có chút khẩn trương.
Giờ phút này, Tiểu Ngư búi tóc sơ sài, chẳng cài lấy một món trang sức. Khuôn mặt hồng hào dưới ánh dương càng thêm rạng rỡ. Y phục xanh lam vướng bùn đất có hơi lôi thôi, song thần thái nàng vẫn bình thản như thường.
Nàng đảo mắt nhìn bốn người trong viện, khẽ cất tiếng:
– Các ngươi mang đến vật gì?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT