Trần Ngư dù đã tặng đi một phần, trong nhà để lại vẫn còn quá nhiều. Ngay cả khi Trần chưởng quầy lôi cả đám người đến lấy, số khoai ấy vẫn không sao tiêu hết, lúc này mới bắt đầu thấy đau đầu.
“Tiểu Ngư, hay là vận chuyển cả lên kinh thành đi thôi!?”
Nhiếp Tình ở nhà Trần gia, chẳng hề xem mình là người ngoài, ăn uống cùng làm việc đều như người một nhà. Thấy Trần Ngư chau mày lo lắng, nàng mới tốt bụng nhắc nhở.
Trần Ngư liếc nàng một cái, lắc đầu:
“Lộ phí quá đắt, tính sao cũng không đủ! Năm nay nhà ta độc quyền trồng, sang năm tất sẽ chẳng được nữa. Nếu lại mang lên kinh, e trong thôn sẽ có kẻ bất bình.”
“Thế thì biết làm sao bây giờ?”
“Làm rau trộn.” Trần Ngư bất chợt nhoẻn cười, vỗ tay nói:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT