“Tiểu Ngư, ngươi quả là khéo tay a,” Chu lão thái nhìn đôi khóa kỳ lân tinh xảo, khẽ cười trêu chọc.
Bà vốn biết nha đầu này có bản lĩnh; tam gia khởi nghiệp được như nay, phần lớn đều nhờ nàng. Lời ấy chỉ là bông đùa, chẳng mang ý khác.
“Đương nhiên! Bọn họ chính là đệ đệ ruột của ta, không đối tốt với bọn họ thì ta đối tốt với ai?” – tiểu Ngư ngạo kiều hất cằm, dáng vẻ đậu thú thật khiến cả nhà bật cười.
Nếu lễ vật của tiểu Ngư tinh xảo bao nhiêu, thì quà của Hồ thị lại càng khiến người ta kinh ngạc bấy nhiêu. Người đàn bà vốn keo kiệt tới tận xương, nay lại ra tay hào phóng, tặng hẳn hai đôi vòng bạc đeo chân. Ở thôn có tục: con trai tặng vòng bạc chân, con gái tặng vòng tay, nhưng thật sự làm được thì chẳng mấy nhà.
Nhìn đôi vòng bạc nặng trĩu, tiểu Ngư liếc qua Trần lão gia, thấy ông cũng sửng sốt, hiển nhiên trước đó chẳng hề hay biết.
Mọi người tuy bất ngờ, song không ai nói gì. Trương thị chỉ thoáng nhìn rồi cúi đầu, chẳng buông lời chua cay. Giờ nàng còn nói được chi? Trong lòng dẫu có chút hâm mộ, nàng cũng hiểu rõ nặng nhẹ: mấy năm nay, nhờ tiểu Ngư dạy cách sinh nhai, nhà nàng kiếm được bạc, đã có hy vọng dựng nhà mới, cưới tức phụ cho hai con trai. Ân tình ấy nặng như núi, đâu dám so đo thêm.
Ba ngày tắm trẻ, tiệc rượu rộn ràng, tiếng cười chan hòa, không ai tìm cớ gây sự. Tiểu Ngư nhìn cảnh ấy, vừa mừng vừa buồn cười, đến nỗi bị nương véo trán mới chịu an tĩnh. Nhưng đó mới chỉ là mở đầu. Đến lễ trăng tròn, lại càng không thể đơn giản.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play