Lâm thị vốn do Trần Đông Sinh tự mình đưa về nhà mẹ đẻ. Chờ đến ngày thứ ba, việc Tiểu Ngư cứu tiểu thư nhà người ta đã truyền khắp thôn, ai ai cũng biết. Dân trong thôn bàn tán xôn xao, nói người ta tặng hẳn một xe bò đồ vật cho Tiểu Ngư, thế nhưng lại không thấy các nàng lấy ra chia cho mọi người, trong lời lẽ có chút ghen ghét.
Lúc này, vẫn là Trương thị đứng ra, nói rằng nhà bà mỗi người đều đã được Tiểu Ngư chia cho đồ. Lại bảo, ấy là Tiểu Ngư cứu người mới có được, dựa vào cái gì mà phải mang ra phân?
Tiểu Ngư nghe được thì chỉ lắc đầu. Đồ của nhà nàng, lại muốn mang ra chia cho cả thôn, không thì bị chê keo kiệt – thật chẳng biết trong óc bọn họ nghĩ cái gì. Nàng cũng chẳng cần tranh luận, bởi trong đầu còn mải nghĩ việc khác: tỉ như làm sao chế biến bột khoai lang cho thật ngon. Nếu làm được, e rằng nhu cầu sẽ lớn, vậy nên tính toán cách làm sao mới chu toàn.
Quả nhiên, chỉ mấy hôm sau khi Tiểu Ngư dâng lên khoai lang, đến ngày thứ năm, Trần chưởng quầy liền đích thân tới Nam Ngư thôn.
“Cha nuôi, sao người tự mình đến đây?” Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng ngoài cửa, Tiểu Ngư hơi kinh ngạc.
“Ta có thể không tự mình đến sao?” Trần chưởng quầy cười ha hả: “Ngươi mẹ nuôi cùng Nguyên Phong ca ca đều muốn tới, nhưng tửu lâu không thể vắng người, chỉ đành để ta một mình.”
“Nương, cha nuôi tới rồi.” Tiểu Ngư vội mời vào. Lâm thị vốn đã biết việc này, nghe xong liền hiểu rõ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play