“Ngươi…!” A Phúc giận dữ, như muốn nhào tới cắn người, lại bị chính công tử nhà mình giơ tay ngăn cản.
Lâu Phượng Minh cười nhạt, giọng đầy khinh bạc:
“Một món ăn, một lượng bạc. Thế nào?”
Trong giọng hắn tràn ngập mùi tiền, hệt như coi người ta là phường bán thân.
Trần Ngư nghe vậy, liền cười lạnh:
“Một món một lượng bạc, mười món chẳng phải chỉ mười lượng? Ha ha, công tử quả là tính toán khéo a. Chỉ mười lượng bạc mà muốn mua đứt Nguyệt Lâu? Các vị xem, giá này có phải quá rẻ mạt không?”
Đám thực khách ồn ào hùa theo:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play