Tiến vào trong phòng, Lâm thị cũng mặc kệ cái lạnh trên người, phân phó bọn nhỏ theo sau vào nhà rồi vội vàng chạy thẳng xuống bếp —— bên lão phòng vừa rồi chẳng ai được ăn uống gì, giờ này mọi người đều đói bụng, nếu còn chậm trễ thì phải đợi tới tận mùng Một mới có cơm.
Trần Yến cùng Tiểu Ngư muốn giúp một tay, Trần Hải theo ra hóng chuyện, Trần Đông Sinh tất nhiên cũng chẳng thể cứ ngồi rung chân hưởng thụ, thành ra cả gian bếp đầy người, rộn rã tiếng cười.
“Giờ mới giống như ăn tết,” Tiểu Ngư vừa ngâm tay trong chậu nước ấm, vừa mặt mày hớn hở cảm thán.
“Đúng vậy, nương bên kia quá mức khắc nghiệt, thật sự đáng sợ!” Trần Hải phụ họa, ghé lại cạnh Tiểu Ngư cười ấm áp.
“Sau này ta càng ít đi thì càng tốt,” Trần Yến vốn dĩ đã chẳng muốn qua, chỉ vì cha nương ép buộc nên mới theo. Nay không phải ngồi ăn ở bên đó, trong lòng nàng thấy nhẹ nhõm hẳn, trên mặt cũng chan chứa vui mừng.
Nghe bọn nhỏ nói vậy, Lâm thị liếc nhìn Trần Đông Sinh, giọng trầm thấp mà nặng nề:
“Về sau tết nhất lễ lạt, ngươi muốn đi thì cứ đi, ta không cản. Nhưng… ta với bọn nhỏ sẽ không đi nữa. Đã đi thì chỉ để người ta chê cười… cũng chẳng khác nào chịu ủy khuất!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play