“Thôi đi, nhị phòng ngay cả y phục cũng chưa cho chúng ta may, ngươi liền bớt lo, cả nhà có thể cùng nhau sum họp năm mới, đã rất cao hứng rồi,” Trần lão đầu vừa đỡ Trần Đông Sinh, trong lòng cũng thấy áy náy.
“Thế này gọi là đồ ăn gì?” Nhìn trong bếp rửa sạch xong, chẳng thấy một miếng thịt, Lâm thị nhịn không được hỏi.
“Liền mua được chừng ấy thôi.” Chu thị cố nén bất mãn trong lòng, oán hận nói: “Ta còn đưa thêm một trăm văn, nghĩ Vân nhi năm đầu tiên ăn tất niên ở nhà ta, liền để A nương mua đồ ăn khá hơn. Kết quả… ngươi nhìn xem. Hừ, bà ta xuống nổi sao? Cũng không sợ người ta cười rụng cả răng!”
Trong lòng Lâm thị cũng khó chịu. Ba trăm văn, chẳng lẽ còn không đủ bày một bàn cơm tất niên ra hồn? Dù ít đồ, cũng có thể nấu vài món đàng hoàng. Đằng này, chỉ cơm gạo với dưa muối canh, thêm mấy miếng thịt vụn, một chén cá khô mặn, một thau cải trắng luộc, ngoài ra chẳng còn gì.
Thế này mà gọi là cơm tất niên sao?
Vừa dọn đồ ăn lên bàn, mời mọi người ngồi, Hồ thị cùng Trần gia lão nhân đi ra. Hai người mặc bộ y phục chằng vá chằng đụp, từ trong buồng đi tới ngồi xuống. Một màn ấy khiến Chu thị nhìn mà ngứa răng, hận không thể chửi ngay.
Bọn nhỏ như Trần Yến, tuy còn con nít nhưng cũng mẫn cảm nhận ra không khí bất thường, ai nấy im lặng, không dám mở miệng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play