“Thứ này đâu có ai dám nói là ăn được? Nếu lỡ trúng độc thì chẳng đáng chút nào!” – Trần Yến vừa giải thích, vừa kéo tay nàng, nói:
“Đi thôi, chậm thêm chút nữa, lỡ giờ cơm trưa, e rằng  nãi nãi sẽ nổi giận đánh người!”

Trần Ngư còn quyến luyến, ánh mắt dừng lại trên đống cá nhỏ một lúc lâu mới thu hồi, trong lòng âm thầm an ủi chính mình:
“Đã có cái bà Hồ thị nãi nãi cực phẩm kia ở đây, dù có tích góp đủ bạc, bà ta cũng chẳng bao giờ khen ngợi. Thôi thì đợi ngày sau phân gia rồi tính kế khác cũng chưa muộn.”

Về tới nhà, ba người vừa đặt chân vào đã ăn một trận mắng, nhưng kẻ mở miệng lại không phải Hồ thị, mà là Trương thị. Sáng nay bữa cơm đều một tay nàng nấu, trong bụng vốn đã hậm hực, giờ gặp cơ hội liền xả hết, hướng về phía ba người mà xối xả mắng chửi. Bất quá, lời mắng của Trương thị và Hồ thị khác nhau một trời một vực: Hồ thị mà nổi giận thì giơ tay đánh thẳng, còn Trương thị chỉ biết oang oang miệng lưỡi, chứ chẳng dám động thủ. Bởi vậy ba huynh muội chỉ làm ngơ, tai này lọt vào, tai kia trôi ra, coi như nghe gió thoảng mây bay.

Lần này coi như bọn họ thoát được một kiếp. Nhưng khi Lâm thị cùng Chu thị từ chợ cá trở về, trong nhà lại nổi lên một hồi phong ba, khiến Trần Ngư càng thêm quyết tâm: phải phân gia cho bằng được.

Giữa trưa, Chu thị cùng Lâm thị xách theo chút cá nhỏ bán dở mà trở về, trên mặt hai người còn vương nụ cười nhàn nhạt, vừa nhìn đã biết hôm nay cá bán được kha khá.

“Quay về sớm thế? Bán được bao nhiêu văn tiền?” – Hồ thị vừa thấy hai con dâu bước vào, ánh mắt sắc bén lập tức quét tới, giọng nói lạnh lẽo đầy chất vấn.

“A nương, hôm nay gặp một vị quản sự, ông ta lập tức mua hết cá, cho nên chúng ta mới về sớm hơn thường lệ.” – Chu thị cười nịnh bợ, thấp giọng giải thích.

“Bao nhiêu văn?” – Hồ thị mặt vẫn lạnh như băng, tựa như sợ hai con dâu dám giấu bớt tiền, ánh mắt bén như dao làm người ta khó chịu.

“Cá lớn bốn mươi cân, mười lăm văn một cân, tổng cộng sáu trăm văn; cá nhỏ năm mươi sáu cân, tám văn một cân, được bốn trăm bốn mươi tám văn. Cộng lại là một lượng bốn mươi tám văn tiền.” – Lâm thị thấy sắc mặt Hồ thị âm trầm, vội nghiêm chỉnh báo lại con số, rồi móc từ ngực ra cái túi bạc đưa lên.

Hồ thị nghe xong, biết hôm nay bán được hơn một lượng bạc, trên mặt cũng thoáng hiện ý cười, định bụng kiểm lại bạc. Ai ngờ bên cạnh Trương thị bỗng cất tiếng:

“Cá lớn từ trước vẫn bán mười tám văn một cân, hôm nay sao lại rẻ đi nhiều như vậy?”

Hồ thị nghe xong liền ngẩng phắt đầu, ánh mắt đầy ngờ vực nhìn chằm chằm hai con dâu, giọng mắng gay gắt:
“Thế thì thiếu mất một trăm hai mươi văn đi đâu? Các ngươi hai đứa lòng dạ đen tối, ngay cả mồ hôi nước mắt của trượng phu mình cũng dám tham, hay là tưởng ta, cái bà lão này, đã chết rồi hả?”

Trương thị thấy Hồ thị nổi giận, khóe miệng cong lên nụ cười giễu cợt, vẻ mặt như xem trò hay, rồi lặng lẽ lùi sang một bên, giả vờ như chuyện chẳng can hệ gì đến mình.

Trong viện náo loạn, lũ trẻ nhà Tam phòng cũng chạy ra xem. Trần Ngư thấy dáng vẻ đắc ý của Trương thị, trong lòng hận không thể xông tới cho nàng ta một cái bạt tai —— cái đồ nữ nhân gieo họa, chuyên phá chuyện tốt của người khác!

“Nương.” – Trần Ngư mềm giọng gọi, rồi tiến đến nắm lấy tay Lâm thị.

“A nương, đại tẩu vừa rồi đã nói rõ, cá là một vị quản sự mua hết, nên mới bán rẻ đi một chút.” – Cảm nhận bàn tay nhỏ bé ấm áp của con gái út, Lâm thị mới lấy hết can đảm giải thích.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play