Chu thị cùng Phùng gia cô cô sắp không chịu nổi nữa, thì Phùng Vân Nhi bỗng mở miệng:
“A nương, ta biết ngươi là người tốt, không chê nhà ta nghèo, thật lòng đối đãi với ta. Vân Nhi trong lòng vô cùng cảm kích… Nhưng Phùng gia ta cũng không phải không có, chỉ là sợ của hồi môn nhiều thì bị người dòm ngó, gây chuyện không yên, cho nên mới chưa đưa ra cho ta…” – giọng nói mềm yếu, lời nói quanh co khiến mọi người đều ngẩn ra.
“Hống hống…” Trần thị vừa nghe liền cười quái lạ, châm chọc nhìn Chu thị:
“Đại tẩu, giờ thì biết tức phụ này là loại người gì rồi chứ!?”
Trong lòng Chu thị cũng rối bời. Bà tin Phùng Vân Nhi không đến mức nói dối. Chính mình vốn không chê nàng nghèo, lúc này thật sự rơi vào thế cưỡi cọp khó xuống.
“Này… cái này là nương ta giao cho ta.” Phùng Vân Nhi lấy từ trong áo ra một khối bạc hai lượng, đưa cho Chu thị:
“Nàng dặn ta phải giao lại cho A nương. Còn bạc riêng thân mình, Vân Nhi vẫn còn một ít…”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play