Chương 22 — Triệu hồi Âm Ty
Đêm thứ nhất trong hạn “tam nhật” của An Tuyên đế, sương từ bờ sông Hàm Dương bò lên mặt phố Trường An như những con rắn trắng. Trống canh lẻ loi gõ mấy tiếng, rồi im bặt, để lại khoảng lặng trống rỗng. Lăng Sương đứng dưới mái hiên Miếu U Minh ở rìa đông thành, nơi từ lâu dân chúng kiêng đặt chân sau hoàng hôn. Nàng cởi tay áo, lộ ra vệt máu khô nơi cổ tay — dấu “Huyết Ấn” đã dung nhập vào mạch. Bên cạnh là Thượng thư Bộ Hình, áo choàng quấn kín, tay cầm đèn lồng bọc giấy dầu. Ánh đèn rung, soi gương mặt già bỗng cứng như đá. “Cô nương đã chắc?” Ông hỏi khẽ. “Một khi Âm Ty chính thức bước vào, triều đình không còn đường rút. Kẻ nào trong Bộ Lễ sẽ lao đầu trước cũng chưa biết, nhưng giằng xé sẽ đến tận ngai rồng.” “Chưa đợi họ rút,” Lăng Sương buông, giọng bình thản, “môn quỷ sẽ mở lại.” Nàng đặt ra bệ đá ba vật: bút phán quan, chuỗi hạt của Tiểu Bạch, và nửa mặt nạ gỗ nhặt từ kho muối đêm xưa. “Họ mượn trăng, ta mượn chữ. Họ mượn máu, ta mượn lời.” Bệ đá rêu phong, giữa khắc mờ chữ “Minh”. Nàng lấy dao ngắn, rạch một đường sâu ở ngón giữa, nhỏ một giọt vào lõm đá, rồi viết bằng máu một câu triệu văn xưa: “Âm văn thỉnh mệnh, nhân gian bái triệu.” Gió quanh miếu đổi chiều. Hương tùng khô đột nhiên bốc lên ngùn ngụt dù không ai châm lửa. Một tiếng đinh rất nhỏ vang lên, như kim chạm chuông. Bóng trước miếu dài ra, rồi tách thành hai. Hai người khoác áo dài đen trắng bước ra từ chính bức tường: Hắc Vô Thường cao gầy, nón vải kéo thấp, tay cầm xiềng sắt mảnh như tóc; Bạch Vô Thường mặt trẻ hơn, tay cầm quạt giấy trắng, trên quạt vẽ chữ “Tịch”. Sau họ là hàng chục ngục tốt áo chàm, lưng gùi khóa ấn, chân không chạm đất mà trượt như sương. “Âm Ty nhận văn,” Hắc Vô Thường nói, giọng rền như đá lăn. “Kẻ triệu là Âm Ty lâm thời trị sự Lăng Sương, được Minh Tư Ty ghi danh tạm. Lý do: Long Tỉnh bị nuôi oán, Bộ Lễ nghi có người nuôi trận, Môn Quỷ rung mạch. Đúng?” “Đúng.” Lăng Sương gật, không quỳ. “Nhưng không chỉ thế. Ta cần quyền tạm giải phong quanh Đài Vọng Nguyệt, cần Hộ Thành Giới của Thành Hoàng, và cần một tinh quân Tư Mệnh lập sao trận chặn khắc trăng.”
Bạch Vô Thường cụp quạt, liếc lên bầu trời sương: “Ngươi đòi hơi nhiều. Nhân gian có Thiên tử, Âm giới có Pháp độ. Muốn động đến Đài Vọng Nguyệt phải có ngọc bút chuẩn tấu. Thành Hoàng sẽ không ra nếu triều đình không thuận.” Thượng thư Bộ Hình lập tức bước lên một bước, mở tay á
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.