"Cho đến khi em nghe thấy số 001 Nam Cung Ngọc Hách, ờm. . . anh ta gọi chồng là anh, vậy anh ta hẳn là em trai của chồng, em họ? Em nghe anh ta gọi em là Gaia, rồi em thấy biệt danh số 008 trên màn hình lớn, em mới mơ hồ nhớ ra một chuyện!"
Nói rồi, Lê Nhan rất nghiêm túc giơ một ngón tay lên, vẻ mặt trang trọng.
"Sau khi em tỉnh lại từ trạng thái người thực vật, em được chồng đưa đến Bạch Kim Đế Cung. Bởi vì. . . bởi vì chuyện ở trong rừng mà em rất sợ hãi, thường xuyên gặp ác mộng. Em nghĩ. . . tại sao mình lại yếu đuối như vậy, vô dụng như vậy, giống như một gánh nặng, cái gì cũng không biết. Nếu em rất lợi hại, rất mạnh mẽ, có thể vượt qua tất cả thì tốt rồi. . ."
Lê Nhan run rẩy hàng mi dày và dài, mang một vẻ đẹp mong manh, u uất. Cô buồn bã và chán nản, đầu gật gật, miệng lí nhí, biểu cảm và giọng nói lại có chút phẫn nộ. Những ngón tay co lại, đốt xương trắng bệch, như thể đang nói lên sự bất cam với số phận, ý định chống lại nó.
"Họ. . . họ đều nói em không xứng với chồng. Chồng là chủ nhân mà họ trung thành, là vị vua trong lòng họ, còn em chỉ là một đóa hoa tơ hồng chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp, bám víu vào chồng. . . Họ nói không sai, em chính là một bình hoa chỉ được cái vẻ ngoài. . ."
Giọng của cô nàng đã nhuốm vẻ nức nở, cánh mũi bắt đầu run run.
"Em muốn chồng cưng chiều em, luôn cưng chiều em, thậm chí em không cần làm gì cả, chồng cũng sẽ cưng chiều em vô điều kiện. . ."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play