Hình ảnh của Lê Nhan lúc này vừa khiến người ta không nhịn được cười, lại vừa khiến trái tim không ngừng mềm nhũn, thậm chí có xu hướng tan chảy không còn giới hạn.
Cô bị xách lên như một chú gà con, một chú mèo sữa, cả người vẫn còn co ro lơ lửng, hai tay đáng thương ôm lấy cái đầu nhỏ, trên đỉnh đầu như thể có hai đôi tai bông mềm mại màu hồng phấn, đang mềm oặt rũ xuống một cách ủ rũ.
Cái dáng vẻ đáng yêu chết người không đền mạng ấy, nhìn vào chỉ muốn ôm vào lòng, xoa đầu cô, véo đôi má trắng trẻo bầu bĩnh của cô, rồi cưng nựng, dỗ dành, hôn hít như một tiểu tổ tông, đem tất cả những gì cô thích đặt trước mặt cô để cô vui đùa và ngắm nhìn.
Hà Tôn vốn đang tức giận, ngọn lửa u ám bùng cháy dữ dội, bóng tối trong lòng như muốn cướp đoạt đi mảnh đất tinh khôi một cách dã man, không ngừng bành trướng. Lý trí cũng đã đến giới hạn, dục vọng chiếm hữu càng lúc càng dâng trào, những ý nghĩ cố chấp càng trở nên bệnh hoạn.
Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, ngọn lửa đang sôi sục và giận dữ trong anh lập tức bị dập tắt hơn một nửa.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, những lời nói của Mèo con Lê lại khiến Hà Tôn đen mặt. Cảm xúc bị kìm nén trong anh như một con thú bị nhốt trong lồng sắt băng giá, chực chờ phá tung mà lao ra, gầm thét để giải tỏa.
"Chồng ơi, anh nhất định phải nghe em ngụy biện! À không. . . là giải thích!"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play