Nhưng đợi một lúc lâu không thấy bộ xương có động tĩnh gì, hắn mới tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng trứ lá gan tráng -
Trên vách tường cạnh giường đá được đục thành hai ngăn, bên trên đặt ba cuốn sách cổ đã ố vàng, một cuộn trục bằng chất liệu màu đen không rõ tên, và vài cái bình lọ lèo tèo.
Dương Triệt lê bước đến trước các ngăn đá, tùy ý cầm lên một cuốn sách cổ, thổi lớp bụi trên đó, thấy trên bìa có mấy chữ lớn, nhưng tiếc là hắn không biết chữ, hoàn toàn không hiểu gì.
Đặt cuốn sách cổ lại chỗ cũ, Dương Triệt bắt đầu lo lắng tìm kiếm thứ gì đó có thể ăn được.
Tiếc là tìm một vòng cũng không thấy gì.
"Chẳng lẽ thật sự phải chết đói ở đây sao?"
Dương Triệt bi thương khôn xiết, ý chí buông lỏng khiến hắn cảm thấy từng cơn choáng váng, chỉ muốn ngã vật xuống đất, thiếp đi một giấc.
Đúng lúc này, hắn bỗng ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, khiến tinh thần hắn chấn động. Hắn cắn mạnh vào đầu lưỡi, lập tức tỉnh táo lại đôi chút.
Cẩn thận dùng mũi hít hà, Dương Triệt dần dần chuyển ánh mắt sang cây hoa cỏ kỳ dị đang mọc đơn độc trong vườn ươm.
Quanh năm tìm sản vật trong núi, hắn đương nhiên biết một số loài hoa cỏ là dược thảo quý hiếm. Đầu xuân năm ngoái hắn cũng tìm được một cây, định bụng lén mang ra trấn bán, ai ngờ giữa đường bị Dương Hổ phát hiện, không những cướp mất dược thảo mà còn bị đánh một trận tơi bời, phải nhịn đói ba ngày ba đêm.
Cây hoa cỏ kỳ dị này cao khoảng một thước, trên thân có bảy chiếc lá nhỏ màu xanh sẫm có gai, gốc mỗi chiếc lá còn có một quả màu đen to bằng ngón tay cái.
Mùi hương kỳ lạ ban nãy chính là tỏa ra từ cây hoa cỏ này, nhưng Dương Triệt nhìn những quả đen như mực này, không dám hái ăn.
Hắn từng bị một vố đau trong núi, lần đó cũng vì ăn bừa quả dại không rõ tên mà trúng độc, đau bụng mấy ngày trời, bị hành hạ đến chết đi sống lại, may mà cuối cùng cũng qua khỏi, nhặt lại được một mạng.
Nhưng Dương Triệt thực sự đói không chịu nổi, thầm nghĩ đói chết hay trúng độc chết cũng chẳng khác gì nhau, bèn nhắm mắt làm liều, đưa tay ra hái quả màu đen kia.
"Đừng ăn ta, đừng ăn ta. . ."
Một giọng nói hư ảo đột nhiên vang lên bên tai Dương Triệt.
Dương Triệt giật nảy mình, theo bản năng lùi lại vài bước, môi run run quát:
"Ai?"
Nửa ngày không có tiếng trả lời.
Dương Triệt ép mình bình tĩnh lại, đăm chiêu nhìn cây hoa cỏ trước mặt, lại đưa tay ra định hái quả màu đen.
"Đừng ăn ta. . ."
Giọng nói hư ảo kia quả nhiên lại vang lên.
Dương Triệt kinh hãi, một cây hoa cỏ mà cũng biết nói chuyện?
Đây. . . đây chẳng lẽ là hoa yêu đáng sợ trong truyền thuyết?