“Đúng vậy, là ta.” Lê Nguyệt lúng túng nhưng vẫn giữ lễ mà cười. Bất quá, thân phận của lão giả trước mắt nàng đã đoán được bảy tám phần.
“Tiểu nha đầu thật lợi hại! Vậy ngươi đây là muốn tới gieo họa kiếm trủng sao?” Ngụy Tín Thụy chống một cây long đầu trượng, hừ giọng nói.
Nếu có đệ tử nào tưởng rằng lão giả chống gậy này dễ bắt nạt, vậy thì sai lầm lớn rồi. Trưởng lão sẽ dùng cây trượng kia gõ cho bọn họ khóc thét.
“Đại trưởng lão, chuyện đó sao có thể giống chứ. Sư huynh của ta quá kém cỏi, còn đại trưởng lão thì lợi hại vô cùng, kiếm trủng lại càng lợi hại, nên mới chẳng sợ ta tới quấy nhiễu đâu.” Lê Nguyệt vội vàng nịnh nọt.
Trước mắt nàng là một gương mặt già nua đầy nếp nhăn, diện mạo tầm thường. Nhìn thế nào cũng không giống tiên phong đạo cốt, mà giống như một tạp dịch tuổi già.
Đoạn Anh Vệ trợn mắt, nhưng không dám phản bác. Ai dám khoe mình giỏi trước mặt đại trưởng lão chứ?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT