“Có việc ta phải nói cho ngươi, hôm nay trên núi ngươi có biết là ai ngộ đạo không?” trưởng lão hỏi.
“Ai vậy?”
“Lê Nguyệt. Con bé ấy sau khi ăn linh thực của Mạc Bắc Tề Sơn mà Tề Dung mang về, liền tẩy cốt phạt tủy, rồi ngộ đạo luôn. Ai mà ngờ được thế cũng có thể ngộ đạo chứ!” Viên Chính nói.
Khi xưa, lần hiếm hoi ông ngộ đạo là lúc ở phàm giới làm nhiệm vụ, vì bi thương khi thấy phàm nhân bị tu sĩ coi như cỏ rác mà phá vỡ nhận thức.
“Cái gì, Lê Nguyệt á!” Từ Ngọc Thành đang bệnh nặng cũng bật ngồi dậy, rồi lại cười ha hả: “Không hổ là con bé ấy, không hổ là đứa ta thương đến đau lòng mà vẫn phải nuôi dưỡng!”
Viên Chính nhìn bộ dáng Từ Ngọc Thành, chỉ lắc đầu. Lặng lẽ bổ sung trong lòng: sư phụ cũng chẳng đứng đắn, trách gì Lê Nguyệt lại không đứng đắn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play