Ở bên nhau bao nhiêu năm, Vân Tĩnh Nhã biết rất rõ, trong lòng Vãn Phong vẫn luôn có một khoảng trống, đến cả cô cũng không có cơ hội lấp đầy.
Cho đến khi cô nhận được lá thư của Chu Vãn Phong, trên đó viết một địa chỉ và những lời trăng trối như một lời vĩnh biệt.
Cô nghĩ, có lẽ chuyện này liên quan đến người mẹ đã mất sớm mà cô chưa từng gặp mặt.
Chắc Vãn Phong rất muốn gặp bà ấy.
Giang Thần kể xong chuyện nhà Giang Dịch thì bắt đầu than thở chuyện mình làm trâu làm ngựa, đời này đúng là quỷ ám mới đâm đầu vào làm bác sĩ.
"Hồi thực tập thì bị bệnh nhân và người nhà chê là thiếu kinh nghiệm lâm sàng, bị người ta chỉ thẳng vào mặt mắng 'không làm được thì cút', thế mà vẫn phải cười tươi giải thích. Chà, lúc đó nhiệt huyết lắm, nói không ngoa chứ chính là tôi, Giang tiểu thần này, ngày xưa cũng tràn đầy tinh thần cứu người, y đức ngút trời. Giờ thì sao, chuyên nghiệp tận tâm, ngày nào cũng phải tự tẩy não mình, làm một nhóm yêu một nhóm, chúng ta phải sống không thẹn với lòng. . ."
Giang Thần thở dài một tiếng rồi nhìn sang Vân Tĩnh Nhã:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play