"Lại muốn mời tớ uống trà sữa à, không tốt đâu, như vậy tớ ngại lắm, cậu đã mời tớ bao nhiêu ly trà sữa rồi hả."
Lần này Mạnh Ngọc Lan thực sự kiên quyết từ chối, nắm chặt tay Mạnh Phồn không cho cô trả tiền: "Hôm nay tớ mời cậu, tuần sau cậu lại mời tớ, chứ không thể lúc nào cũng để một mình cậu trả tiền được."
"Nhưng lần này tớ không phải tự dưng mời cậu đâu. Không phải cậu nói những đồ đạc tớ để ở nhà bác gái đã được chuyển đến nhà cậu hết rồi sao? Vậy tớ mời cậu uống trà sữa coi như là phí thuê kho, cái này gọi là tiền trao cháo múc."
Mạnh Phồn rút tay trái ra, đặt bốn tệ tiền trà sữa của ngày hôm nay lên quầy.
"Nhưng mà nhà bọn tớ để không cũng là để không mà." Mạnh Ngọc Lan vẫn có chút ngại ngùng: "Nhưng hôm đó cũng may tớ gọi điện về sớm. Mẹ tớ nói nếu bà đến muộn một bước, bác gái cậu đã vứt hết đồ của cậu đi rồi. Sao bà ấy có thể làm vậy được chứ, quá đáng thật."
Mạnh Phồn sớm đã biết bác gái sẽ vứt đồ của cô, kiếp trước chính là như vậy. Sau khi tốt nghiệp ra ngoài làm việc, tích cóp được chút tiền, cuộc sống ổn định lại một chút định về lấy đồ thì những thứ đó đã hóa thành tro bụi, bay đi đâu mất rồi.
Huống hồ hôm đó hai người còn cãi nhau không vui như vậy.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT