Tưởng Thu đọc xong câu chuyện, trả lại bản nháp cho cô, nắm bắt chính xác điểm chính trong lời nói của cô:
" 'Cũng' ? Bài viết trước đây của cậu cũng được đăng à? Tớ muốn đọc, có thể cho tớ xem được không?"
Cô đỏ hoe mắt nhìn Mạnh Phồn, ánh mắt chân thành khẩn khoản.
Mạnh Phồn có chút ngại ngùng sờ lên mặt, lật cuốn 'Độc Đổng' vừa mua ra, cho cô bạn xem bài viết của mình.
Lần này Mạnh Phồn không lơ đãng, luôn chú ý đến trạng thái đọc truyện của Tưởng Thu. Quả nhiên, cô lại thấy cô bạn khóc, đành phải đưa giấy ăn lần nữa, trong lòng bất đắc dĩ nghĩ sao ai cũng là mít ướt thế này.
Tưởng Thu đọc truyện thì khóc, Mạnh Ngọc Lan trước đây cũng vì chuyện của cô mà khóc.
Vương Mỹ Giai thì hoàn toàn khác, cô bạn xem gì cũng cười ha hả, chỉ khóc khi bị giáo viên tịch thu tạp chí giải trí.
"Bình thường tớ không hay khóc đâu, chỉ là không hiểu sao, đọc truyện cậu viết rất dễ khóc."
Tưởng Thu lau nước mắt:

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play