Ba ngày đầu tiên của khóa học thêm, Mạnh Phồn nghe giảng vô cùng chăm chú. Không chỉ vậy, buổi tối cô cũng làm bài tập rất nghiêm túc, thậm chí còn hoàn thành vượt mức bài tập mà giáo viên giao.

Nhưng dần dần, cô bắt đầu có chút lơ đãng.

Mặt bàn bị gõ nhẹ một cái.

Mạnh Phồn giật mình tỉnh lại, tập trung ánh mắt vào quyển sách trước mặt, tay cầm bút tiếp tục ghi chép những gì cô giáo đang giảng, nhưng nét chữ dần trở nên nguệch ngoạc.

"Nghỉ mười phút đi em," cô Phùng lên tiếng, khẽ chạm vào vai Mạnh Phồn: "Chúng ta nói chuyện khác một chút."

Mạnh Phồn lập tức đặt bút xuống.

Cô Phùng cười: "Học mệt rồi à?"

"Dạ, có một chút ạ," Mạnh Phồn gật đầu thừa nhận: "Cảm giác đầu óc không tiếp thu được gì nữa, có lẽ đây là lý do em học không tốt."

Sau ba ngày giảng bài, cô Phùng đã phần nào hiểu được tình hình của Mạnh Phồn, biết rằng thành tích của cô thực sự không tốt nên mới chọn học một kèm một.

Lần này, cô không phủ nhận lời của cô bé: "Khả năng tự chủ cũng là một phần quan trọng của việc học tốt. Không sao, chúng ta cứ từ từ. Con người là vậy, học lâu sẽ mệt, nên khi đi học chúng ta mới cần mười phút nghỉ giữa giờ."

Mạnh Phồn nhìn cô.

Cô Phùng lại cười: "Nhưng trường hợp của em thì khác, em đang học thêm, không phải đi học chính khóa."

Mạnh Phồn thở dài: "Vậy em sẽ cố gắng thêm chút nữa ạ."

Cô Phùng kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh cô: "Cô xác nhận lại với em nhé, em muốn học sâu để hiểu bản chất, hay chỉ muốn đối phó với kỳ thi?"

"Có thể chọn đối phó với kỳ thi không ạ?"

Mạnh Phồn dè dặt hỏi, gãi đầu: "Em thật sự không thích học tiếng Anh lắm. Mỗi lần học từ vựng cứ như thế, học trước quên sau, học sau quên trước, hoàn toàn không nhớ được gì."

"Em cần một môi trường học tiếng Anh chuyên biệt mới có thể tiếp thu được," cô Phùng nhíu mày: "Nhưng em chỉ có một tháng để học. Nếu em muốn đối phó với kỳ thi, cô sẽ giảng theo hướng đó, nhưng cách giảng này có thể chỉ là những kiến thức bề mặt."

Cô nhìn Mạnh Phồn, thấy cô bé đang gật đầu lia lịa.

Cô Phùng bật cười: "Vậy thì cứ theo cách đó đi. Nhưng nếu sau này em muốn lên cấp ba rồi thi đại học, vẫn cần phải chú ý đến nền tảng, nếu không sau này sẽ còn khó hơn."

"Em muốn học ạ, nhưng cứ thi xong kỳ thi tốt nghiệp đã rồi tính."

Mạnh Phồn nói ngay.

"Được," cô Phùng đứng dậy: "Những mẹo làm bài này em nhớ kỹ nhé, không thể giúp em có thành tích xuất sắc, nhưng ít nhất có thể nâng cao điểm số một chút. Ví dụ như câu hỏi trắc nghiệm, 'ba dài một ngắn chọn ngắn, ba ngắn một dài chọn dài', rồi còn phương pháp loại trừ, nếu trong bốn đáp án có hai đáp án nội dung tương tự nhau. . . thì em phải. . ."

Cô Phùng từ từ giảng giải các phương pháp làm bài, khiến Mạnh Phồn càng nghe càng thấy tỉnh táo.

Cô không ngờ đối phó với kỳ thi lại có cách như thế này.

Còn có thể làm bài như vậy sao? !

Cô lắng nghe rất chăm chú. Không biết từ lúc nào, cô Phùng lại bắt đầu mượn cớ giảng phương pháp làm bài để nói về các điểm kiến thức tiếng Anh, và tất cả đều được cô ghi nhớ vào đầu.

Nào là cách chọn thì quá khứ đơn và hiện tại đơn, cách phân biệt thì tương lai đơn và hiện tại tiếp diễn. Khi chúng cùng xuất hiện trong một câu hỏi trắc nghiệm, làm thế nào để dựa vào ngữ cảnh để đoán đúng đáp án.

Ví dụ như những từ đi với 'go', với 'before', những từ có đuôi 'ed '. . . làm thế nào để nối chúng một cách tương ứng.

Mạnh Phồn cầm bút, ghi chép thoăn thoắt vào sổ.

Cho đến khi cô Phùng hỏi: "Dạng quá khứ của 'arrive' là gì?"

Mạnh Phồn trả lời ngay: " 'arrived', hiện tại phân từ là 'arriving '! Hình như em đã nhớ được một chút rồi."

Cô Phùng vỗ tay: "Thông minh lắm! Em thấy không, em đã học được một ít rồi. Như vậy, khi gặp câu hỏi trắc nghiệm, em có thể dựa vào những điều này để phán đoán đáp án cần chọn. Tiếp theo, chúng ta sẽ học thêm một vài mẹo đặc biệt để giúp em trả lời câu hỏi trắc nghiệm, nhớ ghi chép cẩn thận nhé."

Mạnh Phồn lập tức gật đầu, chăm chú cầm bút viết vào sổ.

Nét chữ của cô lại trở về vẻ đẹp như lúc đầu.

Không biết đã giảng bao lâu, cô Phùng cúi xuống nhìn vào vở ghi của cô: "Chữ của em viết đẹp đấy."

"Em đang luyện chữ ạ, đã luyện mấy tháng rồi," Mạnh Phồn có chút tự hào: "Ban đầu chữ em cũng rất xấu, bây giờ đã dần đẹp hơn rồi, em cũng thấy chữ mình viết đẹp."

"Tốt lắm, nhưng đã là luyện chữ, sao cứ phải là tiếng Trung? Viết lẫn tiếng Trung và tiếng Anh có được không? Bài tập hôm nay là luyện chữ, em chép lại những nội dung này ba lần nhé," cô Phùng đặt tờ giấy cô vừa giảng vừa viết trước mặt cô bé: "Chép cho ngay ngắn một chút, như vậy vừa hoàn thành bài tập, vừa luyện chữ, vẹn cả đôi đường."

Chữ của cô Phùng viết khá nguệch ngoạc, nhưng nội dung thì không ít, và đúng là có cả tiếng Trung và tiếng Anh lẫn lộn.

Mạnh Phồn chưa từng thử luyện chữ cả tiếng Trung và tiếng Anh, nhưng ít nhất phần tiếng Trung cũng được tính là luyện chữ, cùng lắm thì cô sẽ viết ra hai tờ riêng.

"Em cũng có thể viết một tờ tiếng Anh, một tờ tiếng Trung," cô Phùng nói thêm một câu: "Nhưng ít nhất phải viết ba lần, không được lười đâu nhé."

"Em chắc chắn không lười, sẽ làm bài tập đầy đủ ạ," Mạnh Phồn nói ngay.

Dù sao thì, việc viết chữ của cô thực sự có thể kiếm ra tiền.

"Được, vậy buổi học hôm nay kết thúc ở đây. We will meet tomorrow," cô Phùng cười nói, ôm giáo án ra về.

"Tạm biệt cô ạ."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play