"Tin rằng các em đều đã thấy phòng máy tính đang được sửa soạn rồi."

Sau khi vào lớp, câu đầu tiên của cô chủ nhiệm đã gây ra một trận xôn xao: "Các em có muốn học tiết máy tính không?"

"Có ạ!"

Tất cả học sinh đồng thanh đáp.

Trong thời buổi hiện tại, khi mà rất ít người được tiếp xúc với máy tính, gần như ai cũng có một niềm khao khát và mong chờ khó tả đối với nó. Máy tính dường như là một biểu tượng của sự cao cấp, sang trọng.

Ngay cả Mạnh Phồn cũng hòa theo đám đông, nói một tiếng "Có".

Sau đó, cô chủ nhiệm bắt đầu thông báo về điều kiện học:

"Năm nay chắc chắn là không kịp rồi. Đợi sang năm khai giảng, lớp chúng ta sẽ có hai tiết máy tính mỗi tuần, cả lớp chia làm hai nhóm, mỗi nhóm học một tiết. Tuy nhiên, các em cần chuẩn bị trước hai đồng để mua bao bọc giày vào phòng máy tính. Em nào muốn học thì về nhớ nói với phụ huynh, hiểu chưa?"

"Hiểu rồi ạ!"

"Được rồi, bây giờ tiếp tục tự học buổi tối đi, tự giác làm bài tập nhé, đừng để cô thấy các em đang chép bài của nhau."

Cô chủ nhiệm gõ gõ lên mặt bàn giáo viên, đảo mắt nhìn quanh.

Không ít học sinh lập tức cúi đầu xuống.

Sau khi cô chủ nhiệm rời đi, lớp học nhanh chóng trở nên náo nhiệt, mọi người đều bàn tán về tiết học máy tính.

Mạnh Phồn cũng đang nói chuyện với Vương Mỹ Giai, nhưng chủ yếu là Vương Mỹ Giai nói, còn cô nghe.

Cô không có cảm giác mới lạ gì với tiết máy tính, dù sao sau này, cơ hội tiếp xúc với máy tính sẽ ngày càng nhiều. Kiếp trước, sau khi tốt nghiệp cấp hai và đủ mười tám tuổi, cô vẫn thường cùng bạn làm chung ra quán net chơi, nhưng chủ yếu là để xem TV.

Tiền net là hai đồng một giờ, không tính quá rẻ, nhưng nếu chơi qua đêm thì rẻ hơn nhiều. Nếu ngày hôm sau không phải đi làm, cô có thể ở quán net xem TV cả đêm.

"Mỗi tuần hai tiết máy tính mà mỗi người chỉ được học một tiết, lúc đó chúng mình đi chung nhé."

"Được."

Mạnh Phồn gật đầu.

Cô vẫn nhớ nhầm, cứ tưởng là mỗi tuần một tiết, thành ra hai tuần mới đến lượt. Tình hình hiện tại xem ra tốt hơn cô nhớ một chút.

Chuyện về tiết máy tính đã làm cả trường xôn xao một thời gian. Mặc dù cô giáo nói thẳng là phải đến sang năm mới có lớp chính thức, nhưng các học sinh vẫn vô cùng phấn khích. Cứ dăm ba hôm lại ghé qua cửa sổ phòng máy tính ngó vào một lúc, nhìn những chiếc máy tính được lắp đặt từng chiếc một, lòng đầy mong đợi.

"Không biết máy tính này có chơi game được không."

"Cậu mơ đẹp thật, trường cho chúng ta học chứ sao lại cho chơi game được."

"Không phải, tớ không nói đến mấy game đó. Anh tớ bảo trong máy tính có sẵn mấy game offline nhỏ như xếp bài, bắn bi các kiểu, mấy game đó chúng ta chơi được mà."

"Thế thì có lẽ được đấy, chỉ cần học xong, có khi chơi được vài ván."

. . .

Chơi game nhỏ thì được, nhưng chỉ giới hạn ở game offline, vì máy tính của trường gần như không được kết nối mạng.

Mạnh Phồn đi ngang qua đám học sinh đang đứng canh ngoài phòng máy, bước về phía lớp học. Khi gần đến nơi, cô thấy Mạnh Ngọc Lan đang đứng ở cửa lớp bên cạnh.

Vẫn chưa đến giờ tự học tối, cô bèn đi tới đứng cạnh bạn, tựa vào lan can, ngắm hoàng hôn phía xa đang hòa vào sắc núi.

"Mạnh Phồn, bác cậu về rồi, có muốn kể chuyện cho bác ấy nghe không?"

"Cậu nghĩ sao?"

Hai tay Mạnh Ngọc Lan chống lên lan can, nhìn ra xa: "Tớ nghĩ bác cậu biết đâu sẽ đứng về phía cậu."

Mạnh Phồn cười cười: "Họ là vợ chồng, căn nhà của nhà tớ là để cho con trai bác ấy làm phòng cưới. Cậu nghĩ bác ấy không biết chuyện à?"

"Sao lại thế chứ," Mạnh Ngọc Lan bĩu môi: "Tớ cứ tưởng bác ấy là người tốt."

Mạnh Phồn xoay người, dựa vào lan can, khoanh tay: "Nếu bác ấy thật sự quan tâm thì đã đến tìm tớ rồi. Tớ ở trường chứ có phải ở ngoài đồng hoang đâu."

"Xin lỗi cậu nhé," Mạnh Ngọc Lan cũng quay lại, nhìn Mạnh Phồn: "Tớ cứ nghĩ ít nhất bác ấy sẽ khác."

"Cậu xin lỗi tớ làm gì, có liên quan gì đến cậu đâu," Mạnh Phồn cười, nhìn vẻ mặt rầu rĩ của Mạnh Ngọc Lan, an ủi bạn: "Thôi nào, đừng lo cho tớ nữa, không phải tớ đã nói rồi sao, sau này tớ sẽ sống tốt hơn mà."

"Ờ," Mạnh Ngọc Lan khẽ đáp, rồi lại hỏi: "Vậy là đợi chúng ta thi cuối kỳ xong, cậu sẽ đi thẳng lên huyện à?"

"Đúng vậy, sáng ngày cuối là chúng ta thi xong. Lúc đó tớ sẽ đi xe lên huyện luôn. Cậu đừng lo cho tớ, tớ đã nói chuyện với chị của bạn học rồi, lên huyện là có chỗ ở ngay."

"Vậy cũng được, bác cả cậu cũng chẳng bênh vực cậu, về nhà lại phải ngủ trên ván gỗ. Lên huyện ít ra còn có cái giường tử tế."

Mạnh Ngọc Lan lại một lần nữa cảm khái cho chuyện của Mạnh Phồn, nhưng cô cũng chẳng làm được gì, ngoài những lời nói suông, mọi thứ khác đều lực bất tòng tâm.

Thứ sáu tan học, học sinh về nhà lại ồ ạt túa ra khỏi lớp như mọi khi. Mạnh Phồn ở lại sau cùng, đến phòng tự học ký tên đăng ký ở lại trường.

Tuần sau là thi cuối kỳ, nên cuối tuần này số học sinh ở lại trường đặc biệt đông. Nhà trường cũng rất kinh nghiệm, đã mở hai phòng tự học.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play