Những ngày sau đó, hai người vẫn chơi hết mình. Họ đã đi dạo một vòng các điểm du lịch gần đó, thậm chí còn đi lượn trung tâm thương mại hết vòng này đến vòng khác. Nếu không phải đồ trong xe đã chật cứng, Mạnh Phồn chắc chắn sẽ mua nhiều hơn nữa.
Sau đợt mua sắm này, Mạnh Phồn đã sắm đủ quần áo, giày dép cho cả bốn mùa, còn mua thêm không ít túi đeo vai, ba lô. Mặc dù cô thường dùng những chiếc túi được hệ thống tặng nhiều hơn, nhưng khi thấy những chiếc túi đẹp, cô vẫn không kiềm lòng được mà móc hầu bao.
Cho đến khi bảy ngày đếm ngược chỉ còn vài giờ cuối cùng, khoản thưởng mười vạn tệ vẫn còn hơn ba vạn chưa tiêu hết.
Tiền quả thật rất bền, bền hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Lâm Hướng Viên đứng sau xe, mở cốp, cố gắng nhét tất cả đồ đạc vào. Cô quay lại nhìn Mạnh Phồn đang cầm sổ ghi chép, rồi đứng thẳng người dậy: "Có phải em tiêu nhiều tiền quá không? Gia đình em có nói gì không?"
"Không liên quan đến chuyện đó đâu ạ, em đột nhiên nhớ ra còn phải mua vài thứ khác," Mạnh Phồn xem lại số liệu trong sổ ghi chép, xác nhận không ghi sai hay tính sai: "Phải vào trung tâm thương mại một chuyến nữa."
"Sợ là không để vừa đồ nữa đâu." Lâm Hướng Viên do dự.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT