Mạnh Ngọc Lan vừa đi tới cửa thì một giọng nói đã vang lên:

"Bác gái con sao lại thế nhỉ, đã hứa một tháng về một lần mà giờ lại không cho con về."

Mạnh Phồn đứng lên: "Nhà có người ở rồi đúng không?"

"Sao cậu biết?" Mạnh Ngọc Lan theo bản năng hỏi lại, rồi vội vàng bịt miệng. Cô cẩn thận nhìn Mạnh Phồn, khẽ nói: "Anh họ tớ dọn vào rồi, đang tính chuyện cưới xin."

Mạnh Phồn cười nhạt. Chuyện tương tự cũng đã xảy ra ở kiếp trước. Tháng thứ hai trở về, cô đã không còn phòng riêng, chỗ ngủ chỉ là một tấm ván tạm bợ đặt trên hai chiếc ghế.

Theo lời bác gái nói, dù sao một tháng cô mới về một lần, phòng để trống cũng phí, chi bằng dọn ra sớm.

Khi ấy, lòng cô đau như cắt. Còn kiếp này, vì đã biết trước mọi chuyện nên chẳng còn buồn bã gì nhiều, chỉ có cảm giác mọi chuyện đã đến hồi kết.

"Cậu không sao chứ?" Mạnh Ngọc Lan thấp giọng hỏi.

"Không sao, tớ đã đoán trước được rồi." Mạnh Phồn nhận túi đồ ăn và gạo tháng này từ tay cô, "Phiền cậu mang giúp tớ, cảm ơn nhé."

"Có gì đâu, tớ chỉ mang đồ giúp cậu thôi, mà tuần này. . ."

"Sáng thứ sáu tớ đưa hộp cơm rỗng cho cậu, cậu mang về giúp tớ nhé." Mạnh Phồn biết ý Mạnh Ngọc Lan, "Đi thôi, cất đồ xong tớ mời cậu uống trà sữa."

"Uống thật à, ngại quá." Mạnh Ngọc Lan đi theo sau, giọng nói có thêm vài phần vui vẻ.

Cô rất thích trà sữa, nhưng một tuần một ly đồng nghĩa với việc cô phải bớt tiêu hai đồng ở những khoản khác. Hôm nay Mạnh Phồn mời, cô có thể tiết kiệm được hai đồng.

"Đã hứa mời cậu thì tớ chắc chắn không nuốt lời." Mạnh Phồn mang đồ vào ký túc xá cất xong, cả hai cùng đi ra ngoài trường, "Với lại tớ chẳng phải đã nói với cậu rồi sao, tớ gửi bài đi, người ta nhận mấy bài liền. Tuy nhuận bút hơi thấp nhưng cũng kiếm được chút đỉnh, tiền trà sữa thì thừa sức."

"Lần sau. . . lần sau tớ mời lại cậu." Mạnh Ngọc Lan ngập ngừng nói.

"Chờ cậu có tiền mừng tuổi đã." Mạnh Phồn cười, khi đó dù ba mẹ có thu lại tiền thì túi bọn trẻ con vẫn rủng rỉnh hơn một chút, là lúc hào phóng nhất.

Quả nhiên, cô vừa dứt lời, Mạnh Ngọc Lan đã vui vẻ gật đầu: "Vậy quyết định thế nhé."

Hai người nhanh chóng đi đến quán trà sữa. Mạnh Ngọc Lan chọn một ly vị vani, còn Mạnh Phồn chọn vị dưa Hami.

Mặc dù trà sữa toàn là chất phụ gia, chẳng có gì tự nhiên, nhưng trong hoàn cảnh thiếu thốn, không có nhiều lựa chọn, mỗi tuần được uống một ly trà sữa ngọt ngào cũng đủ để cảm thấy mãn nguyện.

Mua trà sữa xong vẫn còn thời gian, Mạnh Phồn đi cùng Mạnh Ngọc Lan ra chợ mua đồ.

【Chúc mừng ký chủ, kích hoạt sự kiện "Làm Bài Hạn Giờ" . Hoàn thành "Tuyển Tập Bài Tập Toán Lớp 6" trong vòng năm ngày, sẽ nhận được phần thưởng tiền mặt ngẫu nhiên. 】

Hoạt động mới đột ngột vang lên khi Mạnh Phồn đi ngang qua cửa hàng sách.

Mạnh Ngọc Lan vẫn đang nói ở bên kia: "Tuần này tớ lại phải mua cái kia rồi. . ."

"Suýt thì quên, tớ còn phải mua giúp người khác một quyển bài tập." Mạnh Phồn nói, "Vậy cậu qua bên đó đi, tớ vào hiệu sách xem một chút."

Mạnh Ngọc Lan quay đầu nhìn cô: "Vậy cậu mau đi đi, tớ qua bên kia."

Nói rồi, cả hai nhanh chóng mỗi người một việc.

Mạnh Phồn bước nhanh vào hiệu sách, chẳng mấy chốc đã tìm thấy cuốn "Tuyển Tập Bài Tập Toán Lớp 6" . Lúc tính tiền, cô thấy trên quầy có mấy cuốn tạp chí "Độc Đổng" .

Do dự một lúc, cuối cùng cô quyết định mua bốn số mới nhất.

"Độc Đổng" giá bốn đồng một cuốn. Nếu là trước đây, cô chắc chắn sẽ không bỏ tiền ra mua, nhưng tuần này cô vừa kiếm được một khoản, trong tay còn hơn bảy trăm đồng tiền tiết kiệm, bỏ ra mười mấy đồng mua mấy cuốn "Độc Đổng" cũng không phải là nhiều.

Có lẽ vì đã có hoạt động "Làm Bài Hạn Giờ" nên lần này không kích hoạt "Đọc Hạn Giờ" . Sau khi mua "Độc Đổng" và tập bài tập, cô xếp hai loại sách lại, dùng tập bài tập cuộn mấy cuốn tạp chí lại.

Khi quay lại cửa hàng quen thuộc, Mạnh Ngọc Lan vừa nhận một chiếc túi ni lông màu đen từ tay chủ tiệm, bên trong là gì cũng không khó đoán.

Ra ngoài, cô chỉ liếc qua đồ trong tay Mạnh Phồn, không hề có hứng thú với sách nên nhanh chóng dời mắt đi.

"Về chưa?"

"Ừ, về thôi."

Về đến trường, Mạnh Phồn trả lại Mạnh Ngọc Lan cuốn "Độc Đổng" mượn tuần trước để cô đưa cho bạn cùng phòng.

"Có cần tớ mượn giúp cậu nữa không?"

"Tạm thời không cần, khi nào cần tớ sẽ tìm cậu." Mạnh Phồn không định dùng hết số tiền mình có vào việc "Hoàn Tiền Hạn Giờ" .

Dù sao cô cũng không phải là học sinh cấp hai thật sự, kiếp trước đã kiếm tiền bao năm, mấy trăm đồng với cô chẳng đáng là bao. Chẳng qua là mới trọng sinh về, tay chân eo hẹp nên mới phải tằn tiện.

Giờ có tiền trong tay, cô đúng là không thể tiết kiệm được nữa, lúc cần tiêu vẫn phải tiêu.

Dù không có hoạt động "Đọc Hạn Giờ", cô vẫn muốn tiếp tục viết lách, nên cần đọc thêm sách, xem người khác viết truyện thế nào để rèn luyện kỹ năng của mình. Khoản chi cho "Độc Đổng" là không thể thiếu.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play