"Mạnh Phồn, Mạnh Phồn, tớ tìm cậu mãi, không ngờ cậu lại ở trong lớp học."

Mạnh Ngọc Lan đẩy cửa lớp ra:

"Cậu nghỉ cuối tuần không về nhà, cũng không xem được TV, có chán không?"

"Về nhà tớ cũng không xem được TV."

Mạnh Phồn vẫn còn nhớ về quê nhà của mình, ít nhất là trước khi cô tốt nghiệp cấp hai, nhà cô vẫn chưa có TV.

Bây giờ, TV không còn là thứ gì đó xa xỉ nữa. Dù không phải nhà nào cũng có, nhưng chỉ cần có chút điều kiện là có thể mua được.

Tuy nhiên, cô không có chấp niệm gì với TV. Dù sao thì không lâu sau khi tốt nghiệp cấp hai, cô đã cùng người khác xem VCD, tiện hơn xem TV rất nhiều, có thể xem hết cả một bộ phim mà không có quảng cáo.

"Cậu có thể đến nhà tớ xem mà, nhưng cậu lại không về," Mạnh Ngọc Lan nói rồi bĩu môi, "mà là do bác gái không cho cậu về. Tớ thấy bà ấy đã bắt đầu dọn dẹp căn nhà đó rồi, nói là để chuẩn bị cho anh trai cậu."

Mạnh Phồn không có anh trai ruột, người mà Mạnh Ngọc Lan nói là con trai của bác cả, tức anh họ của cô.

"Dù sao tớ cũng không về được mấy lần," Mạnh Phồn gạt bỏ tâm sự, không còn quá lưu luyến căn nhà rách nát không có nhà vệ sinh đó, "Cậu đến tìm tớ có việc gì không?"

"Đúng vậy, tìm cậu đi mua sắm chứ sao," Mạnh Ngọc Lan nói rồi kéo cô đi, "Đi thôi, đi thôi, hôm nay không rủ cậu thì bình thường hai chúng ta chẳng gặp được nhau. Tớ mời cậu uống trà sữa."

"Sao đột nhiên lại mời tớ uống trà sữa?" Mạnh Phồn ngạc nhiên, "Đắt lắm đấy."

Một ly trà sữa hai đồng, đối với những người có tiền sinh hoạt phí ít ỏi như họ, thực sự không rẻ. Chưa nói đến Mạnh Phồn, tiền sinh hoạt phí một tuần của Mạnh Ngọc Lan chắc cũng chỉ khoảng hai, ba mươi đồng.

Hai ly trà sữa bốn đồng, là một khoản chi không nhỏ.

"Chị tớ về rồi," Mạnh Ngọc Lan ghé sát tai cô thì thầm, "Chị ấy cho tớ một trăm đồng, bảo tớ đừng nói với mẹ, đều là cho tớ hết. Bây giờ tớ giàu lắm."

"Nhiều thật đấy."

Mạnh Phồn nghiêm túc nói.

Cô nhớ kiếp trước mình tốt nghiệp cấp hai đi làm, lương tháng chỉ hơn một nghìn đồng, trừ tiền thuê nhà, chi tiêu hàng ngày, mỗi tháng cũng chỉ dư được hai, ba trăm.

Chị của Mạnh Ngọc Lan cũng tốt nghiệp cấp hai đi làm, công việc có hạn, lương tháng cũng không cao. Trong hoàn cảnh đó, chị ấy cho Mạnh Ngọc Lan một trăm đồng thực sự không phải là ít.

"Đúng vậy, nhiều lắm. Nhưng cậu yên tâm, chị tớ bảo tớ mời cậu uống trà sữa, chị ấy vẫn nhớ cậu, còn nói bác gái cậu không tốt, nói cậu rất đáng. . ."

Mạnh Ngọc Lan chưa nói hết, vội liếc nhìn cô một cái:

"Thôi kệ, tớ mời cậu uống trà sữa, chúng ta cùng vui vẻ."

"Được thôi," Mạnh Phồn không từ chối, gật đầu đồng ý, rồi ghé sát vào cô bạn nói: "Tớ cũng bí mật nói cho cậu một chuyện, tớ đang tìm cách kiếm tiền, nếu kiếm được, tớ cũng sẽ mời cậu uống trà sữa."

Chuyện tiêu tiền cô có thể giấu được một phần, nhưng không thể giấu hết, đặc biệt là trước mặt Mạnh Ngọc Lan, người biết rõ hoàn cảnh của cô. Chuyện sớm muộn cũng lộ, chi bằng nói trước một phần.

"Cậu kiếm tiền bằng cách nào? Kể cho tớ nghe với, tớ cũng thử xem."

Mạnh Ngọc Lan cũng đang thiếu tiền.

Mạnh Phồn không giấu giếm, kể ra cách mình định kiếm tiền.

Chỉ có hai chữ: Nhuận bút.

Nghe xong, vẻ mặt phấn khởi của Mạnh Ngọc Lan liền tối sầm lại:

"Vậy thì tớ chắc chắn không kiếm được rồi. Tớ chỉ biết đọc chứ không biết viết. Tớ muốn tốt nghiệp nhanh để đi làm, chị tớ một tháng kiếm được hơn một nghìn đấy."

"Không phải mẹ cậu muốn cậu học nghề sao? Cậu học nghề xong, biết đâu mỗi tháng lại kiếm được hơn hai nghìn."

Mạnh Phồn khuyến khích cô bạn. Nếu có thể, cô cũng hy vọng Mạnh Ngọc Lan sẽ đi học nghề.

Tuy nhiên, chuyện này chắc sẽ không có gì thay đổi, kiếp trước Mạnh Ngọc Lan cũng đã học nghề.

Còn về cuộc sống sau này của Mạnh Ngọc Lan, cô không rõ. Cô rời trường sớm hơn, cũng không quay về quê nhà, dần dần ngay cả tên của cô bạn cũng quên mất.

"Hơn hai nghìn à," Mạnh Ngọc Lan tràn đầy hy vọng, "Vậy tớ sẽ đi học nghề. Nếu kiếm được hơn hai nghìn, một tháng tớ có thể tiêu một nghìn, thế thì tốt quá."

Hai người vừa trò chuyện vừa đi về phía khu chợ.

Lần này, họ đến quán trà sữa trước.

Mạnh Phồn, giống như Mạnh Ngọc Lan, cũng gọi một ly trà sữa vị dưa lưới. Sau đó, hai người cầm ly trà sữa, sánh vai đi vào chợ.

"Hôm nay cậu không mua gì chứ?"

"Tớ không mua," Mạnh Phồn uống một ngụm trà sữa, "nhưng dù sao cũng rảnh, tớ đi cùng cậu."

Số bánh quy và bánh mì cô mua hôm thứ Sáu đều đã được cất kỹ trong cặp sách, nhét vào bên trong chồng chăn gấp. Hai ngày nay, bữa sáng của cô đều là bánh mì và bánh quy.

Hai tuần nay, ba bữa mỗi ngày của cô gần như chỉ có cơm và dưa muối. Đột nhiên được đổi sang bánh mì và bánh quy, cảm giác hạnh phúc dâng trào.

Mạnh Ngọc Lan không cùng lớp, cũng không cùng ký túc xá với cô. Buổi sáng họ cũng không đi học cùng nhau. Chỉ cần không chạm mặt, cô ấy sẽ không biết cô đã mua rất nhiều bánh mì và bánh quy.

"Tớ mua xong rồi."

Mạnh Ngọc Lan xách một túi bánh quy từ trong quán ra, khoác tay Mạnh Phồn:

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play