Edit: A.H. Lemière
“Choang!” Chén trà bị nện mạnh xuống đất, ngọc sứ tiền triều quý giá vỡ vụn thành từng mảnh.
“Phế vật! Một đám toàn phế vật! Đến một tên thích khách cũng không bắt nổi, ta nuôi một nhóm thủ vệ các ngươi ngoài ăn với ngủ ra thì còn được tích sự gì? Thà nuôi bầy chó còn hơn!”
Phụng An Hầu Vệ Tuấn giận dữ gầm lên, động phải vết thương vừa mới băng bó xong, đau nhói đến mức ôm ngang thắt lưng, ngã ngồi xuống giường, thở dốc liên hồi, “Còn có đám Cẩm Y Vệ Bắc Trấn Phủ Ti* kia, ngày thường thì ba hoa khoác lác, nói kinh thành một ngọn cỏ ngọn cây cũng nằm trong tay bọn chúng kiểm soát, thế mà đến thời khắc mấu chốt—”
(*Một trong những ti quan trọng nhất, chuyên lo việc tra khảo, quản thúc tù nhân trọng yếu, người bị đưa vào gần như không còn cơ hội sống sót)
“—— Hầu gia!” Quản gia tâm phúc Hứa Dung hoảng hốt cắt ngang, vội làm thủ thế cảnh báo cẩn thận “tai vách mạch rừng”.
Vệ Tuấn giận dữ đến hồ đồ, lời nói ra chẳng thèm cân nhắc. Được nhắc nhở, hắn chợt nghĩ tới bộ mặt âm hiểm của Phùng Khứ Ác, cùng tiếng kêu ai oán triền miên nơi ngục sâu, nỗi sợ dâng trào, khiến nửa câu còn lại nghẹn chặt nơi cuống họng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT