Edit: A.H. Lemière
Tô Yến hoảng hốt, níu chặt mép chăn: “Vương gia, không thể được!”
“Làm sao?”
“Thân thể này đầy thương tích, dơ dáy xấu hổ, không dám làm ô uế ánh mắt tôn quý của Vương gia.”
“Không ngại. Cô Vương còn lạ gì máu hay miệng vết thương, chỉ muốn xem qua thương thế của ngươi ra sao, ta mới yên lòng.”
Tô Yến vốn bị thương nặng, thân thể suy kiệt, sao chống nổi sức mạnh của Dự Vương. Giằng co qua lại chưa quá hai lần, chăn mỏng đã bị kéo tuột, nhất thời trong lòng cảm thấy nhục nhã xen lẫn tức giận, y cắn chặt răng, cố dằn lại ý nghĩ liều lĩnh muốn bật dậy tẩn cho hắn một trận thật tàn bạo.
Dự Vương khẽ động tay, nhẹ nhàng linh hoạt xốc áo lót của y. Trước mắt hiện ra những vết thương chằng chịt, tím bầm xen lẫn máu loang, khiến hắn nhìn mà cũng phải khẽ hít một hơi. Lại thấy đôi vai Tô Yến run lẩy bẩy, tưởng y tái phát đau đớn, vội đặt tay lên bờ vai thanh mảnh giữ chặt, giọng dịu dàng: “Cô Vương mang theo một loại dược quý được luyện chế bằng mật ong từ phương Nam, trị thương ngoài da rất hiệu quả, ít để lại sẹo.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT