Edit: A.H. Lumière
"Tô Yến!"
Một tiếng gọi như sấm rền bên tai, Tô Yến lập tức bừng tỉnh, thốt ra: “Có!!!” Đợi thấy rõ sắc mặt nặng nề của Hoàng đế, mồ hôi lạnh bỗng rịn ra, vội quỳ gối bên chân Hoàng đế, nói: “Thần tội đáng chết vạn lần.”
Cảnh Long Đế cúi đầu, nhìn y một thân thường phục thiên thanh sắc, sau lưng lộ ra đường sống lưng gầy gò linh hoạt. Đai lưng bạc khắc hình hoa văn ôm chặt lấy thắt eo, càng làm dáng người thêm nhỏ bé. Ngài khẽ thở dài một tiếng, thấp giọng nói: “Ngươi nếu đã mệt mỏi, thì lui xuống nghỉ ngơi đi.”
Đêm hôm qua, Tô Yến mình mẩy ướt sũng dìu người áo đen kia về nhà, lập tức sai người mời đại phu đến khám, lại tự tay nấu nước thay y phục, bôi thuốc, băng bó. Lại châm hỏa lô, khiến lửa đỏ hừng hực, xua hàn khí trong thân thể hắn. Dù có tùy tùng trợ giúp, cũng bận rộn đến hơn nửa đêm, cho đến khi thấy hơi thở người kia dần ổn định, tính mệnh không còn nguy hiểm.
Một đêm không chợp mắt, mùi rượu vẫn chưa tan, lại thêm ngấm nước lạnh, sang ngày kế Tô Yến chỉ thấy dưới chân phù phiếm lảo đảo, không còn chút sức lực nào. Đến quá trưa, đầu óc càng thêm mờ mịt, thân thể mệt mỏi rã rời, lúc hầu hạ trong Ngự Thư Phòng mà mi mắt nặng trĩu, suýt nữa ngủ gục xuống.
Hoàng đế tuy không trách cứ, nhưng Tô Yến nào dám lơ là, vội khấu đầu tạ tội: “Thần nhất thời thất thần, ngự tiền thất lễ, về sau không dám tái phạm. Mong Hoàng Thượng khai ân dung xá.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT