Lư Ngọc Bình trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi khẽ lắc đầu: "Có người này, nhưng dì không có ấn tượng sâu sắc lắm. Chỉ nhớ là cậu ấy có vẻ không thích nói chuyện. Cậu ấy bây giờ có khỏe không?"
"Ông ấy... ông ấy đã qua đời hơn hai mươi năm rồi."
Lư Ngọc Bình ngượng ngập xoay xoay ngón tay, lí nhí nói: "Xin lỗi nhé, dì lại khơi gợi chuyện buồn của cháu."
“Không sao, mọi thứ đã qua rồi.”
Dư Phi Phàm nhìn đôi kính râm trên gương mặt bà, ngập ngừng một hồi rồi vẫn mở miệng hỏi:
“Dì ơi, mắt của dì… bị làm sao vậy?”
Lư Ngọc Bình cười khổ: "Hồi nhỏ dì uống thuốc ngủ quá liều, thị lực ngày càng kém. Mấy năm trước thì hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT