Nhìn hai tên bảo vệ rời đi, Du Phi Phàm mới thở phào một hơi, từ trong túi móc ra chìa khóa mở cánh cửa sắt, tìm được cánh cửa ngầm từng bị lá rụng che phủ.
Thành Dịch đặt nạng xuống. Vì vết thương ở mắt cá chân chưa lành hẳn, cậu chỉ có thể chống một chân xuống đất, dùng hết sức lực mới khó khăn nhấc được tấm đá nặng nề đó ra.
Du Phi Phàm lấy đèn pin ra rọi vào con cầu thang tối đen, sâu hun hút, nói với Thành Dịch: "Em ở trên đợi đi. Chị xuống một mình là được rồi."
"Nhưng mà..."
"Đừng nhưng nhị gì nữa. Lỡ chân em lại bị thương, chị không có thời gian chăm sóc em đâu." Du Phi Phàm cởi áo khoác đưa cho cậu: "Em cứ coi như giúp chị canh gác. Nếu có ai đến thì nhớ gọi chị."
Thành Dịch không cố chấp nữa, gật đầu dặn dò: "Vậy chị cẩn thận đấy nhé. Có chuyện gì thì la lớn lên gọi em."
Du Phi Phàm một tay cầm đèn pin, một tay xách chai oxy già và cây cọ, từng chút một di chuyển xuống cầu thang.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT