Sau nửa tháng, khi Giang Thước gặp lại Trạch Tu trong trại giam, anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng Trạch Tu đã gầy đi rất nhiều.
Bộ vest bóng bẩy ngày nào đã bị thay bằng bộ đồ tù nhân xanh trắng, mái tóc từng được chải bóng mượt cũng đã bị cạo ngắn. Cả người anh ta trông tiều tụy, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Giang Thước, vẻ sa sút ấy lập tức biến mất, thay vào đó là dáng vẻ ngạo mạn vốn có.
Qua song sắt, Giang Thước chống khuỷu tay lên bàn, khẽ nhấc ngón tay chào: "Trạch Tu, lâu rồi không gặp."
Trạch Tu đầy cảnh giác, dường như đang đề phòng anh bất cứ lúc nào cũng có thể buông lời châm chọc: “Đến nước này rồi, khỏi cần giả vờ khách sáo.”
“Được thôi, vậy tôi nói thẳng.” Tôm nay tâm trạng Giang Thước rất tốt, không định so đo với anh ta, liền lấy từ túi hồ sơ ra một xấp tài liệu đặt lên bàn.
Mặc dù Trạch Tu đã thừa nhận việc mình chỉ đạo người khác giết Lão Ngô, nhưng vụ án liên quan đến anh ta chắc chắn không chỉ có một. Lần này Giang Thước thẩm vấn anh ta, muốn nhân cơ hội khui ra tất cả những gì còn chưa sáng tỏ.
Anh đưa bức ảnh của Vưu Tuấn đến trước mặt Trạch Tu, hỏi: "Anh có quen cậu bé này không?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT