Du Phi Phàm gọi một chiếc taxi, cùng với Bùi Liễu Ân đi đến nhà máy bỏ hoang kia.
Thành Dịch ban đầu cũng muốn đi theo, nhưng bị Du Phi Phàm từ chối. Vết thương ở chân cậu ấy còn chưa lành, cô không muốn cậu lại gặp nguy hiểm.
Thấy vẻ mặt cậu đầy lo lắng, Bùi Liễu Ân an ủi: “Yên tâm, Bạch Thương cũng là linh thuật sư, sẽ không để cô ấy xảy ra chuyện đâu.”
Nghe vậy, Thành Dịch mới yên tâm đôi chút, nhưng vẫn lén nhét thêm mấy lá bùa phá chướng vào túi của Du Phi Phàm.
Taxi nhanh chóng dừng gần nhà máy. Qua bức tường sụp nát và hàng rào sắt gỉ sét, có thể nhìn thấy tường ngoài của nhà máy loang lổ, phủ đầy dây leo và cỏ dại, trông vừa hoang tàn vừa âm u.
Tài xế dừng xe ở ven đường, nhất quyết không chịu lái vào trong. Du Phi Phàm đành trả tiền, đỡ Bùi Liễu Ân – vốn đi giày cao gót – men theo con đường đất đầy cỏ dại đến trước cổng nhà máy.
Bạch Thương đã đợi sẵn ở đó. Thấy họ đi đến, anh ta khẽ gật đầu: "Chị Liễu Ân."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT