- Xinh đẹp không

Hoắc Tinh Thần vừa nghe đến nữa tử hai chữ này vẻ mặt đáng khinh hỏi.

- Chẳng nhưng xinh đẹp , còn có cười quyến rũ với ta!

Đổng Khinh Hàn vẻ mặt ngươi cũng hiểu , ha hả cười nhẹ,

- Hơn nữa còn là song sinh , ồ , bên người nàng còn có một người cùng nàng giống nhau như đúc , Lã Tống thực lực cũng không thấp , Chân Nguyên Cảnh thất trọng , bị nàng một chiêu đánh lăn lộn mấy vòng , nàng kia rất lợi hại.

- Cặp song sinh?

Dương Khai thanh âm rồi đột nhiên cao giọng hỏi :

- Cặp song sinh ra sao?

Không biết vì sao , hắn đột nhiên cảm giác hai người kia hẳn là kiều mỵ song hoa. Kỳ thật theo đạo lý mà nói , Huyết Chiến Bang hoặc Phong Vũ Lâu cũng có thể đã sớm đến quý phủ của mình rồi , nhưng thẳng đến hiện tại cũng không thấy bóng người , điều này không khỏi làm Dương Khai hoài nghi kiều mỵ song hoa có phải hay không tức giận chính mình , dù sao lúc ở Thái Phòng sơn , thái độ của mình với Hồ Kiều Nhi cũng không tính là quá tốt.

Đổng Khinh Hàn giật mình , cũng không biết làm như thế nào để miêu tả. Chỉ có thể lấy tay chỉ ra:

- Vừa rồi ở bên kia xem náo nhiệt, hiện tại không biết đã chạy đi đâu.

Đoạt bảo chiến chấm dứt , đám người xem náo nhiệt tự nhiên cũng tán đi , rất nhiều nhân mã đang hướng chiến thành đi đến.

Dương Khai theo phương hướng hắn chỉ nhìn thoáng ra , lại không hiện hiện người mình muốn tìm , liền tranh thủ tản thần thức ra, phạm vi hai mươi dặm gió thổi cỏ lay.Nháy mắt rõ như lòng bàn tay.

Thần thức vừa mới tản ra , Dương Khai liền cảm giác được hai cổ bất đồng sinh mệnh khí tức.

Từng cái sinh mệnh khí tức đều không giống nhau , ngay cả có tương tự thì bản chất cũng có khác biệt , chính như chúng sinh tướng mạo.

Nhưng hai người kia sinh mệnh khí tức lại hoàn toàn giống nhau , dường như là một cái mô hình khác ra vậy. Hơn nữa ở Dương Khai điều tra xuống, hai người chẳng những sinh mệnh khí tức giống nhau, dường như hai chân nguyên trong cơ thể cũng có thể tương giao dung hợp, trao đổi lẫn nhau, ở giữa có một quy luật huyền diệu bao phủ trên người các nàng, làm cho các nàng gắn bó nhất thể.

- Tìm được rồi!

Dương Khai không khỏi nhếch miệng mỉm cười, thân hình nhoáng lên một cái liền chạy như bay đi ra ngoài.

- Người làm cái gì?

Hoắc Tinh Thần quá sợ hãi, dù là hắn coi trời bằng vung, giờ phút này cũng không khỏi hoảng sợ, khẩn trương chỉ huy mọi người:

- Nhanh đuổi theo!

Thân là tham dự đoạt đích chi chiến Dương gia con cháu. Ở bất cứ lúc nào, bất luận dưới tình huống gì đều tuyệt đối không thể một thân một mình hành động, nếu không rất có thể sẽ bị cường giả nhìn chằm chằm vào.

Phản ứng của mọi người cũng tương đối nhanh chóng, vộ vàng cầm theo bí bảo giành được, nhất tề đi theo Dương Khai nện bước.

Ở giữa đám người hồi thành. Một nam hai nữ đang trở về.

Nam tử kia trên mặt thần sắc có hơi chút chưa thỏa mãn, trở về đến chỗ vừa mới quan chiến, không kìm nổi huyết nóng sôi trào, hận không thể tự mình tham gia trong đó, ở trong một lòng khát vọng chiến đấu.

Hai nữ tử cũng là không nói được một lời, thần thái an bình.

Nhưng thật ra các nàng bộ dáng nũng nịu, khiến bên cạnh một đám võ giả liên tiếp nhìn qua. Hai nàng thờ ơ, giống như đã là thói quen, không tức giận cũng không mừng thầm.

Thấy các nàng nhẫn nhục chịu đựng như vậy, lập tức khiến cho không ít người có tham niệm và sắc tâm, đều suy nghĩ, nếu lúc này có thể đến gần có hay không có chút thu hoạch ngoài ý liệu.

- Kiều nhi Mị nhi, bên cạnh có mấy người nhìn chằm chằm vào chúng ta, có muốn đuổi bọn họ đi hay không?

Nam tử kia bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi.

Hồ Kiều Nhi mắt đẹp hiện lên một tia chán gét, vẻ mặt bất đắc dĩ nhẹ nhàng lắc đầu:

- Vẫn hay là thôi, quay về Chiến thành đi.

Dương Khai còn ở phía sau, lúc này nếu nổi lên xung đột, nhất định sẽ bị hắn nhìn đến.

Dường như là thấy được hai người trao đổi, những người kia lập tức hai mắt tỏa sáng, biết nàng không quá nguyện ý gây chuyện thị phi, tâm tư cũng lung lau đúng lên.

Không muốn sinh sự, hiển nhiên là không có hậu trường gì nha! Hơn nữa bọn họ một hàng ba người tuổi không lớn lắm, thực lực cũng không cao, có lẽ tương đối dễ dàng đối phó.

Nghĩ như vậy, giữa những người kia lập tức đi ra một thanh niên, mặt mỉm cười, đóng giả hình dáng thành thục đáng tin cậy, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, trước mặt liền rơi xuống một đạo bóng dáng, chắc phía trước hắn.

Người này chẳng những chặn hắn, cũng đem Hồ gia tỷ muội và Phương Tử Kỳ một đường chặn lại.

Ba người theo bản năng thúc dục chân nguyên, âm thầm cảnh giác hướng phía trước đánh giá.

Đợi thấy rõ diện mạo người tới, Hồ Kiều Nhi lập tức sắc mặt xấu hổ, Hồ Mị Nhi cũng mềm mại cười.

Đem nụ cười này khắc sâu vào mi mắt, thanh niên kia không khỏi trong lòng có chút lòng hươu dạ vượn, lá gan cũng lớn hơn chìm giọng quát một tiếng:

- Người là ai à?

Dương Khai nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn hắn một cái.

- Cửu...Cửu...Cửu thiếu gia...

Thanh niên kia lập tức sắc mặt tái trắng đi, nói năng lộn xộn đứng lên.

- Có việc?

Dương Khai nhíu nhíu mày.

- Không dám...Cửu thiếu ngài cứ tự nhiên!

Nói xong, thanh niên kia liền hoảng hốt thất thố, tè ra quần, cùng mấy người đồng bạn nhanh chóng bỏ chạy.

Vừa rồi một màn Dương Khai đại chiến Liễu Khinh Diêu cảnh tương bọn họ cũng nhìn thấy, người ta chẳng những có thực lực cá nhân, dưới ta còn hội tụ nhất đại cao thủ, có thể cùng hắn loại tam lưu nhân vật có thể so sánh được sao?

Sợ rước lấy họa sát thân, vội vàng chạy đi.

- Dương huynh!

Người nọ đi rồi, Phương Tử Kỳ khẽ mỉm cười, ôm quyền tiếp đón.

- Phương huynh, đã lâu.

Lần trước từ biệt ở Thái Phòng sơn, Phương Tử Kỳ đã nói qua muốn tới đoạt đích chi chiến xem náo nhiệt, hiện tại nhìn thấy hắn, Dương khai cũng không thấy gì kỳ quái, thời điểm ở Thái Phòng sơn, bất kể là người của Phong Vũ lâu hay là Huyết Chiến bang, đều kiên định không đổi đứng ở phía bên mình, suýt nữa với Hướng , Nam hai nhà khai chiến, cho nên đối với Phương Tử Kỳ, Dương Khai cũng rất là có hảo cảm.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play