Đã lâu chưa có cảm giác này a...Dương Khai thần sắc ngạc nhiên , chợt ánh mắt trở nên sắc bén , thần thức cường đại ngưng tụ , tìm kiếm xung quanh bí bảo.

Ngay sau đó , trường kiếm trên tay liền bổ xuống một hướng, khí thế như cầu vồng.

Ở hướng bên kia , lại có một đạo thân ảnh mơ hồ xuất hiện , một phát bắt được bí bảo , hóa thân thành một đạo hồng quang , nháy mắt đã chạy xa nghìn trượng.

Tốc độ nhanh có chút thái quá , khiến Dương Khai thậm chí còn chưa kịp ra chiêu công kích.

Biến cố phát sinh quá nhanh liền chấm dứt , thời điểm sau khi cao thủ thần bí kia cướp đi bí bảo biến mất trong tầm mắt của mọi người , Dương gia năm người khác còn đang do dự có nên tiến lên hay không.

Trên Phá Kính Hồ , hồ nước gợn sóng , tia hồng quang đã biến mất không thấy gì nữa.

Dương Khai đứng trầm lại giữa không trung , trên tay cầm Tu La Kiếm , sắc mặt có chút biến ảo.

Trong vòng một ngày , người này đã hai lần chạy trốn ngay dưới mắt mình , hơn nữa còn là quang minh chính đại trốn chạy!

Người này thật thần bí và quỷ dị!

Vươn tay ra , bắt lấy gì đó từ không trung rơi xuống , đợi sau khi đã thấy rõ ràng , Dương Khai thần sắc kinh ngạc.

Đem thứ trên tay cất vào ngực , lập tức trở về trận doanh của chính mình.

Cũng không ai biết hắn rốt cuộc tại mạn thiên trong hồ nước bắt được cái gì , những đại gia đều thấy được động tác này , trong nhất thời không ngừng phỏng đoán , tò mò muốn chết!

Sáu người Dương gia vẫn đang đánh giá lẫn nhau, nhưng nhìn tới nhìn lui. Cũng không thấy được trong mắt ai có nửa điểm vui mừng , tất cả mọi người đều hoài nghi là người khác , hoài nghi thần bí cao thủ kia là thủ hạ mà người khác chào mời.

Đoạt bảo chi chiến đã muốn đi vào hồi kết thúc , bát kiện Huyền cấp bí bảo được xác định , chỉ còn lại một chút ít Thiên cấp bí bảo còn đang tranh đoạt.

Sau thời gian khoảng nửa chén trà nhỏ , hết thảy lắng xuống , người của Lục Đại trận doanh võ giả. Vừa đánh vừa lui đều tự trở về.

Như khí vừa bắt đầu vậy , ở bên Phá Kính Hồ phân lục giác mà đứng. Nhưng lúc này nhân số mỗi phe đều tổn thất một phần tư nhân thủ , đủ Thần Du Cảnh cao thủ!

Trong đó Dương Kháng , Dương Thận , Dương Ảnh , tam phương tổn thất lớn nhất. Ở thời điểm nhóm bí bảo thứ ba xuất hiện , tam phương nhân mã này vội vàng không trở tay bị thiệt một phen , theo thời gian trôi qua , một chút hoàn cảnh xấu kia dần dần có xu thế mở rộng , may mắn chiến đấu liên tục không quá dài , nếu không những người này chưa biết chừng có khả năng toàn quân bị diệt.

Lúc nãy mỗi võ giả đều đánh ra chân hỏa , đều tự đánh giá mọi nơi , ở trong đoạt đích chi chiến cuối cùng kết thù oán cũng là sự tình bình thường , không thể nói lý ra trả đũa , Nhưng đợi sau khi đoạt đích chi chiến chấm dứt , cừu oán này giữa các thế lực nhất định sẽ có một hồi sinh tử đọ sức.

Cho nên ngay sau khi đoạt bảo chấm dứt , tràng diện vẫn như cũ trần ngập hương vị thuốc súng.

Dương Khai bên này cũng có chút tổn thất , nhưng có thu hoạch lớn nữa! So với những người khác , bên trận doanh luyện võ giả bên hắn không thể nghi ngờ giành được số lượng bí bảo nhiều hơn một chút.

Nhất là Dương Khai đắc thủ hai kiện Huyền cấp bí bảo , so với bất luận bí bảo gì cũng đáng quý hơn.

Dương Uy hai tay chắp sau lưng , hướng mọi người nhẹ nhàng gật đầu , dẫn người của mình và bí bảo giành được chiến thắng trở về , Dương Chiếu và Dương Cang dắt tay nhau rời khỏi , Dương Thận và Dương Ảnh cũng đành chịu rút đi.

Một hồi đại chiến đã hạ màn. Tất cả mọi người không khỏi tâm tư buông lỏng.

- Ảnh cửu , tình hình như thế nào ?

Dương Khai sau khi nhìn thoáng qua Liễu Phong Nguyên đang ngồi dưới đất phía sau Ảnh Cửu thầm rửa một tiếng.

Ảnh cửu chậm rãi lắc đầu:

- Không thể vận chân nguyên , kinh mạch bị giam cầm , muốn phá tan ít nhất cũng cần hai tháng.

Cao thủ Thần Du Cảnh động tay chân , cho dù là Huyết tùy tùng cường giả cũng không có biện pháp dễ dàng giải trừ.

Dương Khai khẽ nhíu chân mày , Ảnh Cửu bị phong bế chân nguyên với hắn mà nói tổn thất rất lớn , bình thường có bóng dáng một tồn tại như vậy , với bất cứ đối thủ nào cũng đều nào cũng là một loại uy hiếp.

Hiện tại nơi này uy hiếp không tồn tại , chỉ có thể dự vào Cao Nghĩa và Tiêu Thuận hai người , tuy nói bọn họ cũng rất cường đại , nhưng ở ẩn nấp và ám sát vẫn là Ảnh cửu xuất sắc hơn một chút.

Chỉ có thể hỏi Mộng Vô Nhai xem có biện pháp nào giải trừ không , nếu ngay cả Mộng chưởng quầy đều không có biện pháp thì chân của Ảnh cửu chỉ có thể để đó không dùng hai tháng.

- Trở về đi.

Dương Khai thản nhiên nói.

- Này cho người!

Đổng Khinh Hàn đi tới , đưa cho Dương Khai một tiểu Kiếm dài bằng bàn tay , đúng là Dương Khai coi trọng nhất kiện thần hồn bí bảo kia.

- Đạt được rồi hả?

Dương Khai khẽ mỉm cười , cũng không khách khí giơ tay tiếp nhận , vừa chạm vào đã cảm thấy lạnh tới tận xương , dưới cảm ứng của thần thức , đây đúng là một kiến bí bảo vô cùng ăn khớp với thần thức lực lượng của mình , chỉ cần có thể luyện hóa , liền có thể phát huy tác dụng cực lớn.

- Biểu ca xuất mã , nào có đạo lý không đắc thủ được?

Đổng mập mạp vỗ vỗ bộ ngực nung núc thịt của mình

- Lã Tống kia còn muốn cùng bản thiếu gia đối nghịch , hừ , cũng không soi gương xem lại đức hạnh của chính mình.

Dừng một chút , lại nói:

- Tuy nhiên bí bảo này đạt được , lại nói còn phải cảm tạ một nữ tử nữa.

- Nữ tử?

Dương Khai một bên vuốt vuốt tiểu Kiếm trên tay , một bên nghi hoặc hỏi.

- Ừm.

Đổng Khinh Hàn mặt lộ vẻ nhớ lại,

- Ta cảm giác mình dường như đã ở đâu đó gặp qua , nhưng lại nghĩ không ra. Là nàng đem thứ này ném cho ta.

- Người nào trong trận doanh hay sao?

Dương Khai lập tức ngạc nhiên.

- Một người xem náo nhiệt.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play