Trang phục tùy ý, không lộng lẫy sa hoa, so với thế gia công tử bình thường thì đơn giản hơn nhiều, ăn mặc như vậy quả là thích hợp để ứng biến khi chiến đấu đột phát. Tuổi còn rất nhỏ, đại khái chỉ khoảng mười tám tuổi, nhưng thực lực đã đạt đến Chân Nguyên Cảnh bát tầng. Thần sắc bình tĩnh, hai tròng mắt nhìn như bình thường, ngẫu nhiên lại có chút ánh sáng hiện lên.

Đôi mắt của Phong Thắng không khỏi hơi hơi nhíu lại, thần sắc nghiêm nghị.

Từ trên người Dương Khai, y cảm nhận được một cỗ sát ý, hơi thở nồng đậm, cực kỳ rõ ràng.

Sát phạt chi ý, trên người lão cũng có, so với Dương Khai còn mạnh mẽ hơn. Nhưng loại hơi thở này không phải cứ tu luyện là có thể đạt được, chỉ sau khi giết người mới có thể lưu lại, hơn nữa là phải giết rất nhiều người mới có thể tạo thành tình trạng như bây giờ.

Vị tiểu công tử này tuổi còn quá trẻ, không ngờ giết người nhiều như vậy, xem ra cũng không phải người có thể dễ trêu chọc, đây mới chính là điều mà Phong Thắng để ý tới. Nhưng điều khiến Phong Thắng có cảm giác cổ quái hơn chính là trong cơ thể vị tiểu công tử này dường như còn có cỗ lực lượng quỷ dị khác, cỗ lực lượng này tác động lên sát khí của y, khiến y không khỏi sinh ra cảm giác sởn tóc gáy trong một cái chớp mắt, dường như ngay cả hơi thở cuồng bạo mà mình vẫn áp chế trong lòng cũng trở nên quay cuồng, nhộn nhạo.

Khi nhìn kỹ lại, thì cũng không cảm thụ được nhiều lắm, chỉ có thể nhận thấy chân nguyên của hắn... tương đối tinh thuần!

Âm thầm lắc đầu, Phong Thắng nhíu mày cố gắng tìm lời giải thích.

Chỉ có điều với cảm giác phát sinh trong khoảnh khắc vừa rồi, Phong Thắng đã biết vị tiểu công tử ở trước mắt không giống nhân vật đơn giản như lúc y mới thoạt nhìn, nghĩ xong cũng không quá để ý đến chuyện khác nữa, thản nhiên nói:

-Khai công tử?

Dương Khai khẽ gật đầu, đem ánh mắt nhìn về phía Đồ Phong và Đường Vũ Tiên.

Hai người vội vàng bước lên, Đồ Phong nói:

-Tiểu công tử, vị này chính là Đường chủ của chúng ta Phong Thắng!

-Hóa ra là Phong đường chủ!

Dương Khai hô một tiếng.

-Công tử đến đây để mời huyết thị có phải không? Nếu đúng thì mời tiểu công tử đưa ra công văn do Trưởng Lão Điện ký!

Phong Thắng giơ tay ra hiệu, Dương Khai đem công văn đưa tới.

Sau khi xem qua, Phong Thắng nhẹ nhàng gật đầu, vẫn yên tĩnh như giếng nước, sắc mặt dường như có chút biến hóa vi diệu, nói:

-Khai công tử mời vào.

Dương Khai cất bước tiến lên, hai người Đồ Phong và Đường Vũ Tiên vội vàng nghênh đón hắn vào.

Nhưng Phong Thắng lại không theo vào trong, vẫn đứng thẳng ở trước cửa như cũ.

Vào trong Huyết Thị Đường, Đồ Phong mới ha hả cười nhẹ:

-Tiểu công tử, ta còn chưa từng nghe Đường chủ nói với ai một tiếng “Mời”! Hôm nay cũng có mấy vị công tử đến đây, nhưng Đường chủ ngay cả nhìn cũng không, không coi bọn họ ra gì, xem ra Đường chủ đối với người có ấn tượng không tồi.

Đường Vũ Tiên cũng trịnh trọng gật đầu, dường như phát hiện ra sự tình ghê gớm gì đó.

-Có thể là do mặt mũi của ta hơi lớn.

Dương Khai cười trừ một tiếng.

Đồ Phong nghiêm mặt nói:

-Không phải là chuyện mặt mũi, tiểu công tử nguyện ý đề bạt hai vị huynh đệ kia, toàn bộ Huyết Thị Đường đều vô cùng cảm kích!

-Có nghiêm trọng như vậy không?

Dương Khai kinh ngạc bật cười.

Vừa mới nói xong, bước chân của Dương Khai đã dừng lại, ngạc nhiên nhìn về phía trước.

Ở phía trước, gần hai mươi vị huyết thị thực lực cường đại đã xếp thành vài hàng, thần sắc mỗi người đều nghiêm nghị, mặt lộ vẻ cảm kích nhìn về phía bên này.

Một người cầm đầu, chính là Phó đường chủ của Huyết Thị Đường Chu Phong, cũng là cường giả Thần Du Cảnh đỉnh phong.

Ánh mắt nhìn khắp một lượt nhóm huyết thị, sắc mặt Dương Khai đã có chút hơi rét.

Mỗi người đều hùng mạnh vô cùng, từng người bất động như núi, cho dù là nam hay nữ, họ cũng là cường nhân trong cường nhân, thực lực thấp nhất cũng đã tới Thần Du Cảnh ngũ tầng.

Nhưng mặc dù chỉ là Thần Du Cảnh ngũ tầng, nhưng chưa chắc đã kém cường giả Thần Du Cảnh bát tầng ở bên ngoài.

Huyết thị của Dương gia, nội tình quả nhiên thâm hậu!

Hơn hai mươi ánh mắt nhìn sang, trong phút chốc Dương Khai đã cảm nhận được áp lực vô cùng cường đại, loại áp lực này không phải nhóm huyết thị cố ý phóng xuất ra ngoài, mà do khí tức của bản thân bọn họ trải qua lắng đọng của năm tháng trong chiến đấu tích lũy dần, giờ đã đạt đến mức này.

Cho nên kẻ yếu ở trước mặt cường nhân, sẽ luôn sợ đầu sợ đuôi, bó chân bó tay.

Chân Dương Quyết vận chuyển, chân nguyên tinh thuần lưu chuyển khắp cơ thể, lúc này Dương Khai mới đứng vững được.

Đám người huyết thị nhìn thấy vậy thì hai mắt tỏa sáng!

Chu Phong cũng âm thầm kinh ngạc, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, chỉ có điều thần sắc mặt ngưng trọng, ôm quyền nói:

-Chu Phong thay mặt toàn bộ Huyết Thị Đường, cảm tạ Khai công tử!

-Tạ ơn Khai công tử!

Trong phút chốc, tiếng hô vang lên như sấm.

Thần sắc Dương Khai hơi động, thế mới biết Đồ Phong không hề nói ngoa. Tuy hắn sớm đã biết mình có được thì sẽ có mất, nhưng không nghĩ rằng cái được so với mình tưởng tượng còn nhiều hơn.

-Chỉ làm theo thỉnh cầu của chư vị thôi, không cần để ý!

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt vượt qua Chu Phong, nhìn về phía hai người sau lưng y.

Hai người này đại khái cũng không đến bốn mươi tuổi, nhưng tất cả đều đã đạt tới Thần Du Cảnh bát tầng, thần sắc hai người bọn họ so với đám huyết thị còn lại càng thêm ngưng trọng nghiêm túc, thậm chí trong đôi mắt kia đã sinh ra một loại cảm giác như kẻ sĩ chết vì người tri kỷ.

Hai người đứng ở nơi đó, bởi vì đau đớn khó nhịn, thân thể ức chế không nổi nên khẽ run, quần áo trên người, có thể thấy được vết máu màu đỏ sẫm, dường như trên người có vô số hoa mai đang nở rộ, chói mắt đến cực điểm.

Ở dưới chân của bọn họ, máu tươi màu đỏ sẫm cũng đã đọng lại thành một bãi, trong không khí tràn ngập mùi máu tươi. Nhưng hai người vẫn đứng thẳng tắp, những vị huyết thị khác không cầm lòng được luôn đưa mắt nhìn qua hai người họ.

-Các ngươi chính là Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu?

Dương Khai liếc mắt nhìn bọn họ một cái.

Hai người liền vội vàng tiến lên, nửa quỳ trên mặt đất.

-Thuộc hạ Khúc Cao Nghĩa.

-Thuộc hạ Ảnh Cửu, bái kiến tiểu công tử!

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu:

-Đứng lên đi, nếu đã là người của ta, thì phải dùng hành động thực tế để chứng minh lựa chọn của ta không có sai!

Hai người không nói một lời, trầm mặc đứng dậy, nhưng ánh mắt lộ ra vẻ vô cùng kiên nghị xen lẫn là sự tàn nhẫn và chấp nhất.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play