Nghe Dương Khai nói như vậy, Dương Trấn không khỏi kinh ngạc nhìn hắn, không nghĩ tới yêu cầu của hắn lại cao như vậy, gật đầu nói:

-Ta sẽ giúp ngươi chuẩn bị đầy đủ, sau đó sẽ cho người đưa đến phủ của ngươi.

- Làm phiền trưởng lão, cáo từ.

Dương Khai quay đầu.

Xoay người đi ra ngoài.

-Tiểu tử, trong đoạt đích chi chiến, đừng bại trận quá sớm, lão phu sẽ rất thất vọng đấy.

Thanh âm của Dương Trấn từ phía sau lưng truyền đến.

-Các vị trưởng lão cứ đợi mà xem.

Nói chưa dứt câu, thì thân hình đã biến mất không thấy gì nữa.

-Càn rỡ!

Dương Trấn hừ nhẹ một tiếng.

Người vừa rồi đi mời Trình Bách Luyện chính là Lục trưởng lão nhíu mày trầm tư một chút, mở miệng nói:

-Dương Trấn, tiểu tử này là đang đánh cuộc sao? Nếu làm không tốt sẽ vạn kiếp bất phục.

-Đoạt đích chi chiến vốn là một trận đánh cuộc mà! Những tiểu tử kia làm sao không nhìn ra được thâm ý trong đó? Nhưng không có một người nào dám đưa ra quyết định như vậy, duy chỉ có chỉ có hắn dám!

Trong hai tròng mắt của Dương Trấn lóe sáng, nhẹ nhàng gật đầu:

-Trong khoảng thời gian ngắn tuy rằng sẽ không có hiệu quả, nhưng ít ra hắn ở chỗ Huyết Thị Đường cũng đã chiếm được tiên cơ. Tiểu tử của lão Tứ lá gan quả là rất lớn, lại dám quyết đoán, có phong phạm làm việc của Dương gia ta!

Dương Khai muốn lựa hai vị huyết thị kia, trong đó được mất, lấy kinh nghiệm và nhãn lực của những trưởng lão này làm sao còn nhìn không ra? Lựa chọn như vậy, ở trong đoạt đích chi chiến, chỉ cần giai đoạn trước ổn định trận tuyến, không bị đánh bại một cách nhanh chóng, như vậy càng về sau sẽ có thể thu được ích lợi càng lúc càng lớn! Điều duy nhất cần lo lắng chính là giai đoạn mới bắt đầu làm sao để hai vị huyết thị chưa bình phục thương thế không bị tiêu diệt.

Huyết Thị Đường.

Đây cũng là một nơi đặc biệt của Dương gia, ngày thường nhóm người huyết thị đều ở chỗ này, mặc dù còn cách hơn mười dặm, nhưng cũng có thể cảm nhận rõ ràng được một cỗ chiến ý vô cùng cường đại truyền đến từ trong Huyết Thị Đường.

Cỗ lực lượng vô hình này có thể hội tụ thành một thanh kiếm sắc, bộc lộ sức mạnh, phóng thẳng lên trời cao.

Nhưng huyết thị đều là trời sinh để làm chiến sĩ, là chuyên môn vì tiểu đấu mà bồi dưỡng ra được nhân tài, chiến ý của bọn họ vô cùng hùng mạnh, là một chiêu bài hoàng kim của Dương gia. Mặc dù bọn họ không chinh chiến quá nhiều, nhưng trên người mỗi vị huyết thị đều hình thành một cỗ sát ý cô đọng đến mức thực chất hóa, tràn ngập ở xung quanh Huyết Thị Đường.

Dương Khai đi tới, cảm thấy cỗ khí thế ở nơi này khiến lòng người kinh hãi, thần sắc hắn cũng dần trở nên nghiêm nghị.

Hai người Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đang cung kính đứng ở bên ngoài Huyết Thị Đường, lẳng lặng chờ Dương Khai đi đến trước mặt bọn họ, bên cạnh còn có một nam nhân dáng người khôi ngô, tay chắp sau lưng. Một trang phục màu đen thoáng nhìn cũng có thể thấy được khí lực hùng hậu, thần sắc thản nhiên, tóc dài ngang bờ vai, khí thế có vẻ hơn người, ánh mắt như hàn tinh, nhiếp hồn đoạt phách người khác.

Đường chủ Huyết Thị Đường Phong Thắng, cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong, vì Dương gia đã lập nhiều công lao hiển hách, sau khi thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, thậm chí có thể cùng như cao thủ Thần Du Chi Thượng ganh đua hơn thua.

Ở trong toàn bộ Trung Đô, cũng danh tiếng lừng lẫy, là cường giả hiếm hoi. Hôm qua từ miệng của hai người Đồ Phong và Đường Vũ Tiên trở về báo cáo, Phong Thắng đối với vị công tử nhỏ tuổi nhất sinh ra chút hứng thú. Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu đều là thủ hạ của y, thân là Đường chủ của Huyết Thị Đường, y tự nhiên khá quan tâm hai người.

Y muốn tận mắt nhìn vị tiểu công tử nguyện ý dùng Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu, rốt cuộc là như thế nào.

Hôm nay đã có vài vị Dương gia công tử đến đây, nhưng cho tới giờ khắc này, vị tiểu công tử kia vẫn chưa từng hiện thân, Phong Thắng cũng không có việc gì mà phải vội vàng nên chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó chờ đợi.

Trong lòng Đồ Phong âm thầm lo lắng, tuy hôm qua Dương Khai đã đáp ứng với thỉnh cầu của y và Đường Vũ Tiên, cũng không hoài nghi tính chân thật trong lời nói của Dương Khai, nhưng nói thật y thật sự không biết rốt cuộc Dương Khai có đủ công lao để có thể đổi lấy Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu hay không.

Nếu công lao không đủ thì sao?

Chính lúc đang lo lắng, trong tầm mắt bỗng nhiên xuất hiện một thân hình cao ráo trẻ tuổi đang không nhanh không chậm đi tới bên này.

-Là hắn sao?

Phong Thắng mở miệng hỏi.

-Vâng, là tiểu công tử!

Tảng đá đặt ở trên ngực Đồ Phong cuối cùng cũng đã được hạ xuống, cả người cảm thấy thật thoải mái, liếc mắt nhìn sang Đường Vũ Tiên, hai người hiểu ý hơi cười rộ lên.

Tiểu công tử quả nhiên là người đáng tin! Chỉ tiếc, trong đoạt đích chi chiến lần này không thể đi theo bên cạnh hắn, nhớ tới chuyện này hai người đều cảm thấy tiếc nuối.

Đi đến phụ cận, Dương Khai giương mắt đánh giá Phong Thắng.

Ánh mắt như điện, hơi thở nồng đậm mà kéo dài, máu thịt khắp người căng tràn, sức mạnh tích lũy tưởng chừng không gì sánh kịp.

Thần Du Cảnh đỉnh phong!

Hai mắt Dương Khai tỏa sáng, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra thực thực tu vi của y. Cao thủ như vậy nếu cùng mình đối chiến, một chiêu cũng có thể trực tiếp tiêu diệt mình, thực lực cảnh giới chênh lệch quá lớn, không phải là việc bí bảo và năng lượng tà ác trong Ngạo Cốt Kim Thân có thể bù lại được.

Mặc dù y đứng yên lặng, Dương Khai có thể cảm nhận được rõ ràng, người này đứng ở nơi đó vẫn chưa vận chuyển công pháp gì, nhưng năng lượng trong trời đất vẫn cứ dũng mãnh lao tới người y liên tục không ngừng, thấm vào bên trong thân thể của y, mỗi thời mỗi khắc đều cô đọng chân nguyên, khiến cho chân nguyên của y trở nên tinh thuần nồng đậm, so với người bình thường không thể nghi ngờ là phải cao hơn một bậc.

Không hổ là cường giả của Huyết Thị Đường!

Dương Khai thầm khen trong lòng, Dương gia có thể đứng sừng sững mà không ngã nhiều năm như vậy, độc hưởng vị trí thứ nhất trong Bát đại gia tộc, cũng không phải không hề có nguyên do.

Khi ánh mắt của hắn tiến tới điều tra đánh giá Phong Thắng, thì đối phương cũng âm thầm quan sát hắn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play